Sinh nhật Vương Tuấn Khải 20150921

12002764_1648143508767228_908168673704334344_n

Party sinh nhật kết thúc, từ Karry’s land trở về, Vương Tuấn Khải mệt mỏi ngồi phịch xuống sofa, ngửa đầu nhìn trần nhà. Rất mệt, nhưng mà vui. Nghĩ vậy nên có người vừa ngồi thở dốc, vừa cười một mình ngây ngốc trên sofa.

Lúc Vương Nguyên đi vào liền nhìn thấy cảnh này, bộ dạng nam thần trên sân khấu đều biến đi đâu hết, chỉ còn lại một Vương Tuấn Khải ngô ngố của thường ngày. Cậu định bụng trêu ai đó một trận, thế nhưng lại nghĩ hôm nay vừa mừng sinh nhật người ta, thôi thì mình nên nhẹ nhàng một chút.

Read More »

Siêu đoản văn 40

❤ 165

12036856_425485967639298_3154227460812597359_n

Còn vài phút nữa là bắt đầu ghi hình, mấy cái ô đều bị đem đi mất. Vương Tuấn Khải nheo nheo mắt nhìn bảo bối nhà mình, rồi lặng lẽ dịch ra đằng trước em ấy, quay lưng lại với ánh mặt trời, che bớt nắng cho cả hai.

Read More »

[Blood] Chap 16

blood

Gã mục sư run lên khi nghe thấy Vương Nguyên mở miệng, vậy là thất bại rồi sao? Gã không dám chắc, từ đầu đến cuối đều rất hoàn hảo, rốt cuộc tại sao đến cuối cùng vẫn không thành công?

Tiếng xèo xèo rất nhỏ lẫn trong tiếng mưa truyền đến, hấp dẫn sự chú ý của gã. Cả Vương Tuấn Khải cũng vậy, hắn vội vàng lật tay Vương Nguyên ra xem. Cây thánh giá bằng bạc nhỏ bé nằm gọn trong tay cậu, hoa văn trên đó vẫn đang không ngừng chạm khắc vào da thịt, tạo thành những tiếng xì xèo nhức nhối. Thì ra trong những giây cuối cùng, Vương Nguyên đã kịp nhổ nó lên.

Read More »

[Blood] Chap 15

Ờ thì cũng lâu rồi =)) Ai không nhớ chap trước ra sao thì ráng đọc lại đi ha =3= :)))

Chap 15

blood

Vương Tuấn Khải mặc dù đang hứng chịu cơn đau đầu, nhưng vẫn có thể chú ý đến biểu hiện kinh ngạc trên mặt Vương Nguyên. Chắc lại có khách không mời mà đến. Rất lâu về trước, khi hắn mới tỉnh dậy từ một nấm mồ, cũng có vài kẻ tìm đến hắn vào những đêm như thế này. Nhưng bọn chúng đều không đủ mạnh. Muốn giết hắn vào lúc hắn yếu nhất ư, không có cửa đâu. Có điều chưa khi nào hắn lại cảm thấy kiệt sức như lúc này, đêm trước nhật thực và cơn đau đầu đã vắt kiệt sức lực của hắn.

Read More »

Siêu đoản văn 39

❤ 161

11947690_1639271109654468_8962740888747115248_n

“Vương Tuấn Khải, anh muốn cái gì?” – Vương Nguyên chỉ chỉ tấm ảnh, hất cằm hỏi người bên cạnh. Bị nhìn cũng đã quen, thế nhưng phóng mắt loạn xạ thế này là không được đâu >///<.

Vương Tuấn Khải bị hỏi liền ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Vương Nguyên từ đầu đến chân, chẳng nói tiếng nào. Đợi đến khi Vương Nguyên bị nhìn đến toàn thân căng thẳng, ai kia mới liếm môi cười cười nói:

Read More »