[Blood] Chương 22 (End)


blood

Chương 22:

Việc đầu tiên Vương Tuấn Khải làm sau khi trở về nhà, đó là tìm lại cuốn sổ tay của Vương Nguyên. Hắn mân mê trang cuối cùng vốn bị máu khô làm dính chặt vào bìa, chỉ vừa mới bung ra hôm trước. Hắn có thể tưởng tượng được khoảnh khắc Vương Nguyên viết những dòng này đã mang tâm trạng như thế nào. Nếu hắn ở vị trí của cậu chắc cũng chẳng suy nghĩ gì mà hành động y như thế. Ai biết được số phận của hai người lại trớ trêu đến vậy? Vương Tuấn Khải cười khổ.

_Hù – Vương Nguyên từ đằng sau, nhảy lên hù dọa Vương Tuấn Khải – Anh đang xem gì thế?

Vương Tuấn Khải không trả lời, yên lặng chìa vật trong tay ra. Vương Nguyên nhìn thấy cuốn sổ cũ kỹ trong tay hắn liền cười cười giật lấy, đưa cho hắn một quyển khác mới hơn.

_Cái gì đây? – Vương Tuấn Khải ngạc nhiên hỏi.

_Nhật ký mới – Vương Nguyên cười hì hì – ghi lại toàn bộ những gì xảy ra sau khi cuốn sổ tay cũ kết thúc. Để nhỡ sau này anh với em thất lạc lần nữa thì còn có cái dùng.

_Ừm – Vương Tuấn Khải không cho ý kiến, yên lặng mở ra đọc.

_Thấy thế nào?

_Còn thiếu một chút.

_Thiếu gì?

_Không cho em biết.

Vương Tuấn Khải mỉm cười, thần thần bí bí không trả lời câu hỏi của Vương Nguyên. Vương Nguyên bĩu môi một cái, không cho thì thôi, dù sao sau này cậu vẫn biết.

Ngày tháng tiếp tục trôi đi, hai người họ làm tất cả những việc mà một đôi tình nhân nên làm. Hẹn hò, nói chuyện yêu đương, chỉ sợ thời gian không đủ. Đến lúc phải lựa chọn rồi lại phải cách xa vĩnh viễn.

Nhưng chung quy có trì hoãn bao lâu thì vẫn đến lúc phải đối diện. Vương Nguyên nhìn cây thánh giá bạc cậu vẫn mang theo bên mình mà thở dài. Vật này đương nhiên là của nguyên bản. Là vật mà gã mục sư không tiếc công cướp nó khỏi tay cậu khi biết cậu đã biến thành ma cà rồng. Vật này dùng để bảo hộ linh hồn nguyên bản nhưng lại làm hại vật chứa – nếu vật chứa đã trở thành ma cà rồng. Cậu cũng không biết nó rốt cuộc là linh vật hay tà vật nữa. Nhưng gần đây cả nó và chủ nhân của nó đều bắt đầu thức dậy, không chịu yên ổn.

Vương Tuấn Khải cũng cảm nhận được điều này, một cái gì đó bên trong không phải là mình đang thức dậy. Hắn không cảm thấy sợ hãi, phần lớn đều cảm thấy nuối tiếc, tiếc vì hắn và Vương Nguyên ở bên nhau chẳng được bao lâu thì lại đến lúc phải chia lìa. Mà lần này còn không biết là phải chia lìa tới bao giờ. Vài trăm năm? Hàng nghìn năm? Hay là mãi mãi?

Câu trả lời không ai biết được, nhưng ngày phải lựa chọn cuối cùng đã đến. Gã mục sư không biết bằng cách nào có mặt trong sân nhà bọn họ vào một đêm trăng tròn. Sự khắc khổ trên khuôn mặt gã bị niềm vui làm phai đi không ít. Chủ nhân gọi gã đến, gã biết hai người đã lựa chọn.

Vương Tuấn Khải tựa vào thành cửa sổ nhìn xuống dưới sân, trận địa dưới đó chẳng khác đêm trước nhật thực là bao. Suy cho cùng thứ không thuộc về mình cũng nên trả lại, hắn hay Vương Nguyên đều cảm thấy không có gì. Chỉ là canh cánh duy nhất mỗi tình cảm trong lòng mà thôi. Trước khi đến nửa đêm, hắn viết gì đó xuống trang cuối của cuốn nhật ký mới. Vương Nguyên tò mò muốn nhìn nhưng hắn lại không cho cậu xem.

_Nếu còn sống, anh sẽ cho em biết.

_Câu này nghe quen quen?

_Lần đầu tiên gặp nhau anh đã nói rồi “Nếu còn sống, sẽ cho em biết tên của anh” – Vương Tuấn Khải cười cười.

_Ừm – Vương Nguyên cũng không kiên trì nữa, cậu khẽ đan ngón tay vào những ngón tay của Vương Tuấn Khải – nhất định sẽ sống mà.

_Lần đầu tiên chúng ta gặp lại nhau ấy, có phải chỉ là trùng hợp không? – Vương Tuấn Khải nói ra điều mình vẫn luôn thắc mắc.

_Em cũng không biết. – Vương Nguyên bật cười – Nhưng mà lúc em hôn anh em lại tin chắc rằng anh sẽ không cắn chết em.

_Tại sao thế? – Vương Tuấn Khải cảm thấy thú vị, cười như không cười, chưa có người bình thường nào dám đi hôn ma cà rồng đâu, dù là để đòi lại máu của mình đi chăng nữa.

_Chắc tại vì em biết anh yêu em rồi – Vương Nguyên cười khúc khích, ưỡn ngực lên đầy tự hào – dù sao cũng không thể phủ nhận là em rất đẹp trai.

Vương Tuấn Khải không trả lời lại, hai người họ cứ thế vui vẻ cầm tay nhau đi xuống dưới sân.

Gã mục sư đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa. Gã chăm chú nhìn Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên đặt tay lên cây thánh giá bạc nhỏ bé, sau đó bắt đầu đọc chú ngữ. Nốt ruồi tương tự sau gáy hai người nóng lên, vốn tưởng rằng đây là sợi dây sinh mệnh tương liên, không ngờ đi một vòng lớn kết quả lại thành ra thế này.

Vương Nguyên cảm thấy cơ thể dần dần mất đi tri giác, hai mắt mờ đi. Cậu cố gắng giữ lấy một tia thanh tỉnh cuối cùng, thì thào nói khẽ bên tai Vương Tuấn Khải:

_Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên rất yêu anh, nhớ kỹ.

Vương Tuấn Khải nhìn cậu mỉm cười dịu dàng, ngay khi hắn định đáp lại thì tia thanh tỉnh cuối cùng của hai người trôi đi mất. Tất cả chìm vào trong một vùng mênh mang.

—————————

Khi Vương Nguyên tỉnh lại, cậu thấy mình vẫn mặc quần bò và áo sơ mi trắng y như cái hôm hai người lựa chọn từ bỏ hết thảy. Thật lạ là cậu vẫn nhớ như in mọi thứ đã xảy ra. Lắc đầu vài cái cậu nhỏm dậy xem mình đang ở nơi nào.

Cậu đang nằm trên chiếc giường lớn giữa một căn phòng ngủ kiểu châu Âu thời cổ, căn phòng khá rộng, cửa sổ lớn được kéo kín rèm nhìn không ra đang là ngày hay đêm, cửa ra vào cũng đóng chặt. Nhìn đông nhìn tây một lát, Vương Nguyên lại nhìn thấy cuốn nhật ký mới của mình đặt cạnh cuốn sổ tay sờn cũ ở trên bàn.

Cậu nhẹ nhàng thở ra, vậy đây là phòng của Vương Tuấn Khải. Mình ở đây, vậy anh ấy đâu? Vương Nguyên dáo dác nhìn quanh, trong lúc cậu đang định xuống giường đi tìm thì cửa phòng bật mở.

Vương Tuấn Khải bước vào, nhìn thấy cậu tỉnh thì liền cười vui vẻ, nhanh chóng bước đến ôm một cái.

_Em tỉnh rồi à?

_Vâng.

_Thật là tốt!

Đúng là rất tốt, Vương Nguyên cũng nghĩ thế, cậu híp mắt tựa vào lòng Vương Tuấn Khải. Vẫn còn sống, vẫn còn nhớ tất cả, đúng là rất tốt. Cậu cảm giác được ý niệm của bản thể không còn trong người mình nữa, còn tại sao cậu và Vương Tuấn Khải vẫn chẳng xi nhê gì thì cậu không biết, cũng chẳng muốn biết. Có thể chúa trời rủ lòng thương nên ban cho cậu và Vương Tuấn Khải một món quà, hoặc giả, sống bao nhiêu năm trên đời hai người cũng đã có ý niệm riêng. Dù sao còn sống bên nhau là đủ rồi.

Bỗng nhiên cậu nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu.

“Vương Tuấn Khải rất yêu em, Vương Nguyên”

_Hả? – Vương Nguyên giật mình hỏi ra miệng.

“Anh đã nói nếu còn sống sẽ cho em biết” – Giọng của Vương Tuấn Khải tiếp tục vang lên trong đầu cậu.

_Em đọc được suy nghĩ của anh? – Vương Nguyên mờ mịt ngẩng đầu nhìn Vương Tuấn Khải.

_Em không chú ý đến trọng tâm được à? – Vương Tuấn Khải dở khóc dở cười – em đọc được suy nghĩ của anh từ đêm trước nhật thực đó rồi cơ mà.

_Nhưng em cứ tưởng đó là do chúng ta mang hai nửa linh hồn thôi. – Vương Nguyên bĩu bĩu môi nghi hoặc – Trả lại rồi đáng lẽ ra phải hết chứ nhỉ?

_Em không thích?

_Rất thích – Vương Nguyên lắc lắc đầu.

_Vậy rốt cuộc em chú ý đến trọng tâm được chưa?

_Trọng tâm gì?

_Nội dung mà anh viết trong cuốn nhật ký mới.

_Ừm?

_Vương Tuấn Khải rất yêu em, Vương Nguyên. – Vương Tuấn Khải thở dài, chân thành lặp lại lần nữa.

Vương Nguyên bị những lời đột ngột này làm cho đỏ mặt, đấy là nếu như bây giờ mặt cậu còn có thể đỏ lên được nữa. Cuối cùng cậu chỉ có thể ngượng ngùng đáp lại khe khẽ:

_Em cũng thế!

__________END____________

P/s: Được rồi đây chính là bất ngờ muốn dành cho mọi người ngày hôm nay, chương cuối cùng của Blood nhân ngày sinh nhật Gió =)).

Thực ra lúc đầu Blood chỉ là một oneshot, sau đó dưới sự động viên cổ vũ của mọi người thì nó được kéo dài đến tận đây. Vốn dĩ định viết một câu chuyện tình yêu về Khải Nguyên dưới cái lốt ma cà rồng, nhưng cuối cùng lại chỉ viết được một câu chuyện về ma cà rồng mà tình yêu chỉ là gia vị thêm vào cho vui mắt. Tình cảm của hai nhân vật chính trong truyện gần như không có mở đầu, không có quá trình, chỉ có kết thúc. Nhưng dù sao mình cũng rất hài lòng với kết quả như vậy, không có gì tiếc nuối. Hy vọng mọi người cũng sẽ thấy thế ^^ (Dù mình biết chắc là không đâu =]]).

Ấn tượng về Blood trong mình có một vài chi tiết nhỏ như thế này, không biết có ai để ý không:

1. Là fic đầu tiên của mình extra tả cảnh H không có lấy một câu thoại =]]

2. Là fic thứ hai kết thúc bằng một lời tỏ tình, cái thứ nhất là “Những mẩu giấy nhắn trên cửa” ấy ^^.

(Thực ra mình cảm thấy có khả năng mấy cái longfic của mình riết rồi đều kết thúc như vầy lắm :v)

3. Là về Bloody Mary, lần đầu tiên cảm thấy hình tượng của Vương Tuấn Khải không phải là vô sỉ biến thái =]]. Có một đoạn mình rất thích trong fic này là:

Trong miệng Vương Tuấn Khải còn vương vấn hương vị của Bloody Mary, loại cocktail mà hắn thích nhất. Chua chua ngọt ngọt lại cay nồng.Vương Nguyên vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên cậu nếm thử thức uống này. Lúc đó tâm trạng của cậu có chút khổ sở, đoạt lấy ly trên tay Vương Tuấn Khải, uống một hơi cạn sạch. Những tưởng sẽ nếm được một loại mùi vị đầy cay đắng và gai góc. Thế mà không, nó làm cậu bất ngờ, chợt thẩn thơ suy nghĩ liệu Vương Tuấn Khải bên trong có phải cũng xa lạ và nồng nàn như hương vị của loại cocktail có cái tên bi thương này hay không.
Từ đó đến giờ, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng hương vị của Bloody Mary vẫn hệt như lần đầu Vương Nguyên nếm thử. Luôn làm người ta cảm thấy bất ngờ, thấy say và thấy nghiện.
Vương Tuấn Khải cũng thế, con người bên trong hắn khác hẳn cái vẻ điềm tĩnh, khó gần bên ngoài. Một chút nóng bỏng, một chút cầu kỳ, một chút lãng mạn, tất cả tạo thành một Vương Tuấn Khải khiến người ta khó cưỡng.

Ừm lại hoàn một fic rồi ^^, cảm giác vẫn lâng lâng như cũ :)), mọi người có cảm nghĩ gì với Blood, chia sẻ với mình nhé, hehe ^^ . Thanks all ^^

38 thoughts on “[Blood] Chương 22 (End)

  1. temmmmmmm =)))))
    em yêu ss lắm đọ ôm hôn tung hoa happy birthday Gió nha =3= =3=
    À riêng chỗ cảm nhận, em nghĩ em sẽ làm một bài review hoành tráng =))))) tại vì dài lắm, nhiều thứ cần nói lắm, yêu Gió lắm ahihihi =)))
    Sinh nhật Gió là hôm qua hay nay a?
    Dù sao thì, cũng chúc Gió tuổi mới vui vẻ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥

  2. Hoàn rồi , hoàn rồi!!! Sau bao lâu cuối cùng cũng hoàn ≧▽≦Còn cảm nghĩ? Bộ này thật sự rất thu hút người đọc, đặc biệt là phần đặc tả Bloody Mary, kết hợp miêu tả rất đặc sắc. Và còn nhiều nhiều nữa cơ, viết ra bây giờ sẽ thành kể lể dài dòng mất :))) Để em tổng hợp thành một bài hoàn chỉnh, có cơ hội sẽ đưa cho ss xem

  3. Òa, hoàn rồi TTvTT Chúc mừng ss lại lấp được thêm được một hố mới thành công tung bông tung hoa Em vừa mới đọc một lèo từ chương 17 tới chương cuối luôn :v Tự nhiên lại chẳng biết nói gì =v= Cơ mà nói chung là fic nào của ss em cũng đều yêu thích hết á =3=~
    Mặc dù đã qua sinh nhật ss rồi cơ mà em vẫn muốn chúc ss thêm một tuổi mới luôn luôn vui vẻ, gặp nhiều may mắn, chúc ss đào và lấp thêm nhiều thật nhiều hố mới thành công hơn nữa a (~=3=)~ Em luôn sẵn sàng là đứa lọt hố =))) bung lụa

  4. Chính xác là ban đầu nó chỉ là một kiss ver =)) Sau đó vừa là vì sự động viên, vừa là sự ép buộc nữa ss mới viết :)) Còn nhận xét thì để hôm nữa em mới nhận xét đc, giờ mới đọc xong bị brain freeze rồi, chả nghĩ đc gì nữa =w= ~

  5. ơ đọc chương cuối em hơi hẫng, chắc tại ss cho kết hơi nhanh, theo em là vậy. Cơ mà dù sao cũng hoàn rồi, chúc mừng ss. Lại là 1 bộ KN mà e rât thích nữa hehe

  6. Điều đầu tiên em muốn nói là, ss đã tạo ra được một VTK và một NN rất riêng rồi, một VTK có mùi vị giống Blood mary :3 (măcj dù em chưa uống lần nào =)))). Em rất có ấn tượng với tính cách nhân vật trong fic này của ss, với lại cốt truyện cũng rất hay rồi nữa ^^.
    Thứ hai là chúc ss sinh nhật vui vẻ. Nhà em mất mạng mấy ngày giờ mới lên đc, ss thông cảm nhé TvT

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s