[Review] Chiếc nhẫn đi lạc


Dạo này có vẻ chăm viết review :D. Tại vì mấy hôm nay mình đọc đi đọc lại bộ truyện này không biết bao nhiêu lần nên rất muốn nói một chút về nó. Chiếc nhẫn đi lạc là một fiction Việt, tác giả là Sarasa/meme. Mình ngày trước không hay lang thang trên các diễn đàn như vn-sharing, taoxanh…nên cũng không biết nhiều về bạn này, cũng chưa đọc nhiều chuyện của bạn ấy. Chỉ tình cờ mấy hôm gần đây tìm được bộ này, tò mò đọc thử rồi đọc đi đọc lại 😀 hihi.

Giờ mọi người có thể đọc hoàn chỉnh bộ này ở đây

[Longfic-complete] Chiếc nhẫn đi lạc – Meme

Thú thực là mỗi người đều có gu đọc truyện khác nhau, nên mình chỉ có thể nói theo mình thì mình thấy bộ truyện này rất hay. Từ ngữ, câu văn có thể đôi khi không được trau chuốt đến hoàn hảo, nhưng cốt truyện, tình tiết, nhân vật đều được tác giả đầu tư rất kỹ lưỡng.

Đọc qua một số truyện khác của meme, mà gần đây nhất là longfic “Ngỡ đâu tình đã quên mình”, mình thấy trong fic của bạn có một mô-tip chung đó là tình cảm hầu hết đều xuất phát từ các nhân vật uke. Sau đó khi các bạn uke bị ngược lên ngược xuống, nếm đủ mùi đau khổ thì seme mới nhận ra tình cảm của mình, rồi bị ăn quả đắng ngược lại bởi những gì mình đã làm lúc trước.

Mô-tip thì là vậy, nhưng mỗi một cặp khác nhau với các tình huống khác nhau, meme đều xây dựng và giải quyết mâu thuẫn một cách rất khéo léo. Mình không dám nói là triệt để, bởi vì hình như meme sủng công 😀 hihi. Thú thực là vẫn thấy mấy bạn seme trong truyện của bạn bị ngược chưa đã, nhưng thôi có lẽ nếu ngược nữa thì lại đường ai lấy đi mất, dù sao kẻ nào yêu trước vẫn là kẻ nặng lòng, vẫn là kẻ dễ chấp nhận, dễ tha thứ hơn.

Quay trở lại với “Chiếc nhẫn đi lạc”, cặp đôi chính là Tùng và Vũ Phong. Tùng – vai uke – là một thanh niên hiền lành, chất phác; điều đặc biệt ở Tùng khiến mình cực kỳ thích đó là tính cách luôn lạc quan, sống thực tế, dễ tin người nhưng cũng rất công bằng, không phải tốt hoàn toàn (nhiều lúc cũng thấy xấu tính, có lẽ là do lây ai đó :D, hihi). Vũ Phong – vai seme – hơn Tùng 10 tuổi, đại gia hàng thật giá thật, độc tài, xảo quyệt, không chịu cho không ai cái gì bao giờ, đủ loại thủ đoạn, đủ ác.

Có một điểm thú vị là tính cách thật của nhân vật không bộc lộ ngay từ đầu truyện, mà theo diễn biến những chuyện xảy ra mới hé lộ dần dần. Không phải do họ che dấu mà chỉ chưa đến lúc bộc lộ mà thôi. Thú thực là đọc khúc đầu không nghĩ chuyện này nó ngược bi đát, ngược vô lý đến thế, cứ tưởng chuyện hường hường, ngọt ngào kia.

Đoạn đầu ngược uke, chủ yếu là ngược thân, tính ra cũng không đến nỗi quá ngược, chỉ khắc họa tính cách của Vũ Phong biến thái đến mức ấn tượng. Dù sao thì vẫn làm người ta đau, người ta phẫn nộ, vừa ác vừa tiểu nhân đến vô thiên lý.

Đoạn chân chính làm mình thấy hẫng đi mấy nhịp là khi Vũ Phong bắt đầu phát hiện mình có tình cảm với Tùng, cái đoạn mà anh phát hiện cậu chính là võ sĩ dưới sân. Bao nhiêu uất ức mà Tùng phải chịu trước đó từ giây phút này bỗng chốc gần như được nhân lên gấp bội.

Vì yêu mà nhẫn nhịn, trả giá, bị người ta đối xử đến thế nhưng vẫn không bỏ xuống được. Yêu hết lòng hết dạ đến kỳ quặc, đến ngu ngốc.

Thế rồi Vũ Phong yêu, nhưng chẳng biết yêu thế nào cho đúng. Dù sao vẫn ỷ lại rằng người ta yêu mình trước mà làm tình làm tội người ta. Nói yêu người ta, cưng người ta nhưng làm được bao nhiêu. Suy cho cùng vẫn chỉ cần biết người ta sẽ về với mình, vẫn ở bên mình, vẫn yêu mình, thế là đủ.

Thú thực là cái đoạn Vũ Phong tạm biệt Tùng lúc ở quê, rồi ra lệnh cho cậu năm giờ chiều ngày mai phải có mặt ở nhà, đọc đến đấy mình cũng mở to mắt ngạc nhiên. Nếu mình mà ở vị trí của Tùng thì đảm bảo biểu cảm lúc ấy cũng không khác gì. Người ta đã hy vọng bao nhiêu, tin tưởng bao nhiêu, nhưng không thể ngờ được Vũ Phong vẫn chứng nào, tật ấy, chẳng hiểu yêu là gì, chẳng hiểu cách tôn trọng người yêu ra sao.

Rồi Vũ Phong về, đợi, đợi nghe Tùng đá anh rồi bỏ đi. Rất đã, ngược thì ngược thật đấy, nhưng đọc đến đoạn Tùng nói thì chỉ muốn chống nạnh cười to. Phải thế chứ, cho cái đồ ngạo mạn kia biết được rằng anh ta đã sai trăm phần trăm rồi, rằng cậu sẽ không quay về đâu, rằng dù cậu có yêu người ta, cậu cũng sẽ không để mặc cho người ta muốn làm gì thì làm đâu.

Lúc đó Tùng nói từng câu từng câu với rất nhiều tâm trạng, yêu có, giận có, thất vọng có, mà sợ cũng có. Tùng vẫn sợ Vũ Phong, kể cả khi kết hôn rồi thì vẫn sợ, phần sợ này là do khí thế, tính cách của hai người, hài hòa đến kỳ quặc, không phải do bên nào yêu nhiều hơn.

Từng câu chậm chạp, bình thản thôi nhưng đủ để làm cho người ta chết lặng, làm cho người ta phải suy nghĩ. Không cần trách móc, không cần la lối lớn tiếng làm gì. Chỉ nhẹ nhàng mà nói hết những gì muốn nói trong lòng, bày tỏ hết những gì ngổn ngang khiến mình đau đớn. Nếu người ta yêu mình thật thì người ta đau lắm, nhưng đổi lại nếu là một kẻ không yêu thì lại chẳng có gì, xem như là vừa đủ lý do để đường ai nấy đi. Nhưng chắc Tùng chẳng nghĩ như thế, cậu chỉ muốn nói những gì bứt rứt trong lòng cậu thôi.

Rồi Vũ Phong về quê Tùng, về thật. Cứ tưởng tượng cảnh Vũ Phong về quê ăn khổ mà mình lại thấy buồn cười. Thực ra cũng có khổ bao nhiêu. Vũ Phong dù có thành nông dân thì vẫn cứ là Vũ Phong, chẳng lẫn đi đâu được. Vẫn mồm mép, khéo léo, thông minh như thế. Đấy không phải là không hiểu được, không làm được, mà chỉ là không chịu bỏ công bỏ sức ra mà hiểu, ra mà làm.

Đoạn miêu tả cuộc sống của Vũ Phong ở quê Tùng chân thật mà ngọt ngào đến ê cả răng. Nhưng kết quả thì dù sao dân lành cũng không thắng được gian thương, Tùng cuối cùng vẫn nghiễm nhiên bị “gả” đi chóng vánh.

Cả câu chuyện tóm tắt lại thì ngắn nhưng tình tiết thì đọc rồi lại không muốn bỏ qua cái nào. Tuy có chút ngược (thực ra từ đầu đến cuối đều ngược) nhưng đọc vẫn ngọt, vẫn vui đến ê cả răng. Có một đoạn chẳng hiểu sao mình rất thích, cứ đọc đi đọc lại mãi, mỗi lần đọc đến đoạn đấy đều không tự giác cười cười.

… Không giống mọi khi, rõ ràng không giống, vẫn chơi như vậy nhưng không hứng thú…phải có Tùng ngồi trong lòng anh, phải nghe cậu làu bàu mỗi khi anh thua bạc rồi quay sang hôn cậu, thắng cũng hôn tuốt. Bây giờ chỉ có tiếng nũng nịu của mấy cô gái dù ngọt ngào mấy cũng không làm anh có hứng nổi. Anh muốn nghe Tùng lằng nhằng anh vì sao thắng cũng phải hôn mà thua cũng phải hôn. Anh sẽ khoái trá bảo rằng “Thua hôn em một cái cho nó hên, Thắng cũng hôn một cái cho nó hên tiếp”. Chắc chắn Tùng sẽ bảo anh ngụy biện, cứ kiếm chuyện giữa chốn đông người làm cậu ngượng… Bất giác anh cười, chỉ nhớ thôi anh đã cười. Chán, đi chơi mà không có cái giọng ngọt như mật ấy bên tai làm anh chán.

Thật sự là ngọt đến ê răng, lúc đầu thì thấy đôi này làm sao có khả năng đến với nhau, đọc xong thì lại thấy đôi này không đến với nhau thì hơi phí. Vũ Phong độc đoán như thế lại rất hợp với cái tính hay nhượng bộ của Tùng. Rõ ràng anh lớn tuổi hơn cậu, nhưng cậu lại là người bao dung hơn, dễ dàng dùng hòa mối quan hệ giữa đôi bên.

Trong chuyện còn một cặp nữa là Minh Hàn và Anh Kỳ. Thú thực là mình không có nhiều cảm tình với đôi này. Cũng thấy thích nhưng cứ cảm thấy chuyện tình cảm của họ thiếu thiếu cái gì đó. Cụ thể là cái gì thì chính mình cũng không biết. Nhưng dù sao hai người họ cũng đều phải trả giá, đánh đổi rất nhiều mới đến được với nhau. Có chăng là bởi cái lý do hai người bỏ lỡ nhau nó lãng xẹt, và quá giống trong phim, vì một Toàn Hiếu mà mình nghĩ Minh Hàn đáng ra phải nhận thấy điều gì là lạ từ lâu rồi.

Truyện này cảnh H cũng kha khá, không đến nỗi dày đặc nhưng cũng không ít. Được cái là cảnh H tập trung vào cảm xúc của nhân vật chứ không đơn thuần là giường chiếu, xác thịt nên làm mình rất có cảm tình. Có rất nhiều đoạn mình thích, nhưng chắc vẫn thích nhất là cái cảnh Vũ Phong ôm Tùng ngồi ghế vip trong võ đài =)). Không hiểu sao cực kỳ thích cái đoạn ấy. hihi.

Các fic của meme hầu hết đều được re-post lại, mình không tìm thấy bài post gốc ở đâu nên cũng không comment được mấy. Chỉ có fic “ngỡ đâu tình đã quên mình” của bạn ấy đang viết dở thì mình có thấy đăng trên wordpress cá nhân, nhưng lần cập nhật cuối cùng cũng thấy cách đây khá lâu rồi. Không biết là liệu bạn ấy có đọc được bài review này không, nhưng thực sự rất muốn nói một tiếng “cám ơn” với bạn ấy vì đã viết ra một câu chuyện khiến mình đọc đi đọc lại mấy lần mà không thấy chán. Thanks ♥

24 thoughts on “[Review] Chiếc nhẫn đi lạc

    • hàng Việt cũng có cái chất lượng lắm mà >.< Áo dài Hà Bắc, Chiếc nhẫn đi lạc, Biên niên ký mùa hè, bộ “Ngỡ đâu tình đã quên mình” cũng được lắm >.<.

      Tui đọc bộ Biên niên ký mùa hè mà khóc hết nước mắt, thấy rất buồn, nhưng cũng tại nó buồn quá mà không đọc lại lần thứ hai nên không viết review.

      Hầu hết những bộ tôi viết review đều là những bộ tui đọc ít nhất hai lần rồi =))

  1. Em đã thức đến giờ và mới cầy xong 10 chương.
    Òa trước giờ toàn đọc hàng TQ mà k quan tâm đến hàng Việt tội lỗi quá.
    Nói thực là em bị ấn tượng sâu sắc với truyện này rồi đấy. Phải nói là ngôn ngữ của nó có cái gì rất Việt Nam, tính cách nhân vật cũng vậy. Hình tượng thanh niên Tùng được xây dựng ấn tượng thiệt đó.
    Em chỉ muốn cmt để cảm ơn ss và bài viết này hoy. Em đi cầy truyện tiếp. Dài quá hihi :”>>

      • Cmt dưới truyện này ạ?
        Ôi sướng quá lại được ngập trong truyện =))

      • ừ mà chị mới tìm được bộ nửa đêm với tôi về với cậu thôi. Còn mấy bộ kia chưa thấy. Bộ ngỡ đâu tình đã quên mình cũng hay lắm mà chưa viết xong :'(, up nửa đầu trên vn-sharing, còn đoạn giữa trên wordpress của bạn ý

      • Ây đọc truyện on-going mà đang viết bỏ dở cay cú lắm em k đọc được :3
        Em sẽ đi mò hết mấy truyện hoàn để đọc :’))

  2. Cán ơn đồng chí đã quảng cáo giùm nhé! Lâu rồi không có độc giả mới, cảm động!!!
    Quảng cáo tiếp!!!!
    Nếu thích còn có vài truyện có thể đọc:
    Người đẹp trong tranh.
    Tôi về với cậu.
    Nửa đêm (bộ này được mấy bạn bên Táo xanh làm kịch truyền thanh)
    Chợ đêm.
    Em vẫn đợi.
    Những chuyện vụn vặt (chưa viết xong)
    Ngỡ đâu tình đã quên mình (chưa viết xong).

  3. Ôi, e đang đọc dở fic này thì ngừng vài hôm, thế mà quên luôn tên e nó. Lịch sử google cũng xóa mất. Đang trong cơn tuyệt vọng thì gặp lại cái review này. Thật là may quá 😄😄😄

    • Thanks ^^ bạn tác giả cũng mới lập wordpress. Dù cả năm chắc mới lên đc mấy lần :v. Nhưng có gì bạn qua ủng hộ bạn ấy nữa nha. WordPress là meme2000meme2000 ^^

      • Bạn ơi mình muốn tìm “nhẽng chuyện vụn vặt” có liên quan đến “CNĐL”&”NĐTĐQM” của meme mà k ra. Bạn giúp mình với! Cảm ơn bạn nhé.

      • hình như chuyện đấy meme mới viết đc đến đó thôi, bên vn-sharing cũng chỉ up 1 shot, thấy bảo đang tạm drop rồi. Chuyện của meme ngoài CNĐL với NĐTĐQM ra toàn chuyện ma hay sao ý :))) à có bộ tôi về với cậu thì không phải :)))
        ngoài mấy cái bạn ấy đăng trên wordpress t cũng mới tìm thấy thêm tôi về với cậu thôi

  4. Chào bạn chủ nhà mình vừa đọc xong truyện Chiếc nhẫn đi lạc của Meme .Nay mình muốn tìm bộ truyện riêng của anh trai Vũ Phong là Minh Hàn vì mình nhớ là mình có đọc đâu đó 1 chương về truyện của MInh Hàn nhưng không nhớ tên nay đi tìm thì chả thấy^^ Bạn cho mình cái tên truyện nhe. cảm ơn nhiều

    • Rất tiếc là mình cũng không tìm được bạn ạ ^^ Bạn tác giả có comment dưới bài viết của mình đấy, bạn meme ấy, có gì bạn hỏi thử xem nha ^^

    • Mình chưa đọc, mà ss là sister không phải tên mình đâu :))) cứ gọi mình là Gió được rồi :))) tác giả của chiếc nhẫn đi lạc có wordpress đó, mà bạn ấy ít cập nhật ghê

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s