[Blood] Chap 12


blood

Chương 12:

Về tới căn biệt thự, Vương Nguyên theo thói quen lập tức đi vào phòng tắm. Lớp sáp màu đỏ theo nước dần dần trôi khỏi da. Mùi đất ẩm ngai ngái của nó vẫn khó ngửi như ban đầu, có điều lâu dần cậu cũng không còn cảm thấy khó chịu nữa.

Đến lúc tắm xong, Vương Nguyên mới nhớ ra mình không đem theo quần áo để thay. Chần chừ một lúc, cuối cùng cậu quyết định mặc vào bộ đồ mà Vương Tuấn Khải vừa mua cho mình lúc nãy.

Chỉ là quần short, áo phông đơn giản, nhưng Vương Nguyên mặc lên người lại có cảm giác đặc biệt ngượng ngùng, sợ mình mặc không hợp, không đẹp. Mà bây giờ cậu chẳng thể nhìn thấy bóng mình trong gương nữa nên cũng chẳng biết phải làm sao.

Đi tới đi lui một hồi, cuối cùng Vương Nguyên quyết định đi tìm Vương Tuấn Khải. Định bụng hỏi thử xem quần áo mới mình mặc có hợp hay không.

Vương Tuấn Khải lúc này đang ngồi trên sofa đọc sách, bộ tây trang trên người vẫn chưa hề thay ra. Trông hắn lúc nào cũng điềm nhiên và tĩnh mịch như thế. Vương Nguyên đi đến trước mặt hắn, rốt cuộc lại chẳng biết nên mở miệng thế nào. Cậu lúng túng gãi đầu, ngồi xuống bên phải Vương Tuấn Khải, bấm ngón tay một lúc lại lật đật đứng dậy ngồi sang bên trái.

Rốt cuộc bộ dáng bối rối của Vương Nguyên cũng thu hút được sự chú ý của Vương Tuấn Khải. Hắn gấp cuốn sách lại, nhướn mày nhìn Vương Nguyên như muốn hỏi “Có chuyện gì?”. Vương Nguyên ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào hắn, cậu mấp máy môi nhưng lại chẳng phát ra tiếng động nào.

Đây không phải là lần đầu tiên Vương Tuấn Khải có ảo giác rằng Vương Nguyên đang đỏ mặt, dù ma cà rồng thì chắc chắn không thể làm ra cái phản ứng dễ thương như thế. Cũng chẳng biết hắn có hiểu Vương Nguyên đang muốn nói gì không, thế nhưng lại tự nhiên mở miệng:

_ Bộ này đẹp lắm!

_A? – Vương Nguyên có chút ngốc ngốc hỏi.

_Bộ quần áo này đẹp lắm! – Vương Tuấn Khải nói lại lần nữa, tay chỉ chỉ vào bộ quần áo Vương Nguyên đang mặc trên người.

Thế tức là mình mặc cũng không xấu có phải không, Vương Nguyên thầm nghĩ. Cậu kéo kéo góc áo một cách không được tự nhiên, hắng giọng mấy cái rồi mới nói:

_Đẹp thì anh cũng thay đồ đi.

Vương Tuấn Khải không trả lời, hắn quét dọc Vương Nguyên một lượt từ đầu đến chân khiến cậu có chút nổi da gà. Rốt cuộc đến khi Vương Nguyên tưởng hắn không đồng ý thì hắn lại đứng dậy, bỏ cậu lại một mình trong phòng khách, cũng không biết có phải đi thay đồ hay không.

Vương Nguyên có chút nhàm chán lướt qua cuốn sách mà Vương Tuấn Khải bỏ lại trên bàn. Tựa sách vô cùng hấp dẫn “Đêm trước nhật thực”. Cậu tò mò cầm lên xem, thì ra đây là một cuốn tiểu thuyết viết về ma cà rồng.

Trong sách nói, ma cà rồng là loài sinh vật nương nhờ bóng đêm, vì thế nhật thực là khoảnh khắc mà ma cà rồng mạnh nhất. Thế nhưng ngay đêm trước nhật thực, ngày mà bóng đêm chuẩn bị kéo đến, ma cà rồng lại mất toàn bộ sức mạnh cơ thể. Năng lượng giống như được bọc lại trong một cái kén, hình thành phôi thai, chuẩn bị để bùng phát vào ngày hôm sau.

Năng lực cơ thể mất lại làm các giác quan ngủ yên trở nên mẫn cảm, đặc biệt là giác quan thứ sáu. Vào đêm trước nhật thực, chỉ trong một đêm duy nhất, ma cà rồng sẽ có một số năng lực đặc biệt như nhìn thấy tương lai, đọc được suy nghĩ của người khác. Những năng lực này sẽ giúp ma cà rồng trốn chạy khỏi các thế lực thù địch của mình trong đêm mà mình yếu nhất.

Vương Nguyên chưa từng trải qua đêm trước nhật thực, vì thế cậu cũng không biết chuyện này có thật hay không nhưng đọc xong trong lòng lại có một chút mong đợi. Giả sử cậu có thể đọc được suy nghĩ của Vương Tuấn Khải…

_Hừm!

Vương Nguyên đang suy nghĩ lung tung thì bị tiếng hắng giọng của Vương Tuấn Khải kéo về thực tại. Cậu vội vàng gấp cuốn sách lại trả về chỗ cũ, sau đó lúng túng nhìn Vương Tuấn Khải đã đứng đó từ bao giờ.

Hắn đã thay bộ đồ mới mua, toàn thân trông nhẹ nhàng và bình thản hơn trước rất nhiều. Vương Nguyên nhìn chằm chằm vào hắn, lại nhìn lại bộ đồ mình đang mặc trên người. Trong lòng đột nhiên có một loại cảm xúc khó nói thành lời, ghen tỵ, hâm mộ, lại có lẫn một chút hân hoan.

Vương Tuấn Khải mặc đồ giống y hệt cậu, nhưng dáng người thon dài, chắc chắn, trông khỏe khoắn hơn cậu rất nhiều. Cùng một bộ đồ nhưng mặc trên hai người khác nhau lại cho ra cảm giác khác nhau. Vương Nguyên tự thấy mình chẳng khác nào một đứa nhóc con mới lớn, chân tay lẻo khẻo. Còn Vương Tuấn Khải, cậu lại thấy hắn mặc đồ mới trông rất thể thao, rất thời thượng.

Trong lúc Vương Nguyên còn đang mải so sánh, Vương Tuấn Khải tiến tới cầm lấy quyển sách trên bàn. Hắn biết Vương Nguyên mới chỉ đọc mấy trang đầu. Dù đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, người viết ra nó không biết có phải là ma cà rồng hay không, nhưng những gì viết trong đó hoàn toàn là thật. Những hiện tượng xảy ra đối với ma cà rồng vào nhật thực và đêm trước nhật thực hoàn toàn có thật.

Vương Tuấn Khải nghĩ cũng cần phải cảnh báo cho Vương Nguyên biết. Dù hàng trăm năm nay chẳng có kẻ thù nào rỗi hơi tìm đến hắn vào đêm trước nhật thực nhưng cũng không thể không đề phòng những vị khách không mời mà đến.

_Cậu đã đọc cuốn sách?

Vương Nguyên bị câu hỏi bất thình lình của Vương Tuấn Khải dọa sợ. Cậu giật nảy người lên một cái rồi mới ngơ ngác gật đầu. Cậu đọc rồi nhưng mới chỉ đọc có một ít.

_Nhật thực và đêm trước nhật thực là có thật. Dù rất lâu rồi chẳng có ai tìm tới tôi vào đêm trước nhật thực, nhưng chúng ta không thể không đề phòng được.

Từ lúc bước chân vào căn biệt thự, đã rất lâu rồi Vương Nguyên không thấy Vương Tuấn Khải nói một câu dài như thế. Vì vậy cậu yên lặng gật đầu, trong lòng chỉ loáng thoáng nhớ cuốn tiểu thuyết vừa nãy là có thật.

Vương Tuấn Khải hài lòng vươn tay xoa đầu Vương Nguyên. Hắn chẳng cảm thấy hành động này có gì kỳ lạ, giống như một thói quen, dù trước đó hắn chưa từng xoa đầu cậu bao giờ. Vương Nguyên thì lại khác, xúc cảm nhàn nhạt trên mái tóc khiến tim cậu nảy lên một nhịp. Trong lòng chợt có chút chờ mong không rõ ràng.

—————————-

Sau ngày đó, tối nào Vương Nguyên cũng cùng Vương Tuấn Khải ngồi trên mái nhà. Mặt trăng tròn hơn, ánh đỏ cam cũng lẫn trong ánh bạc ngày càng nhiều hơn. Nhìn rõ tới mức Vương Nguyên vốn không hay để ý cũng nhận ra được.

Nhật thực sắp đến, những giác quan đặc biệt của Vương Nguyên cũng ngày càng mạnh lên. Chẳng hạn như khả năng xác định vị trí của Vương Tuấn Khải. Nếu như trước đây cậu chỉ có thể cảm nhận vị trí của hắn, thì mấy ngày gần đây cậu còn loáng thoáng biết được hắn định đi hướng nào trước cả khi hắn kịp di chuyển.

Mỗi khi Vương Tuấn Khải nhíu mày, cậu còn có thể bắt gặp một số hình ảnh nhòe nhoẹt, vụn vặt lướt qua trong đầu. Dù không nhìn rõ những hình ảnh đó, nhưng cậu có thể cảm nhận được Vương Tuấn Khải đang không vui, thậm chí là đau đớn.

Hình như tâm trí của cậu và Vương Tuấn Khải đang từ từ được nối với nhau bằng một cây cầu một chiều xây dang dở. Cậu có thể đi vào tâm trí của hắn, cảm nhận được suy nghĩ và cảm xúc của hắn dù không rõ nét, còn hắn lại không thể đi vào tâm trí của cậu.

Vương Nguyên có thể khẳng định chắc chắn Vương Tuấn Khải không biết điều này. Cây cầu mờ ảo đó mới chỉ có một mình cậu biết, và cậu cũng chẳng định để cho Vương Tuấn Khải biết. Cậu sẽ giữ kín bí mật nho nhỏ đó cho mình.

Vương Nguyên lặng lẽ hồi tưởng và liên kết lại những hình ảnh vụn vặt mà cậu đã thấy rất nhiều trong những ngày gần đây. Còn Vương Tuấn Khải, hắn tự chuẩn bị cho mình một liều thuốc an thần.

Ngày mai là đêm trước nhật thực.

42 thoughts on “[Blood] Chap 12

  1. đêm hôm đọc Blood thiệt kích thích mà :3 Cảm giác không gian fic càng ngày càng rộng khiến người đọc không tưởng tượng đc và lường hết được diễn biến ấy~ Hồi hộp vô cùng~ Em hóng chap sau nga~. Ss 5ting!!!

  2. Quào…. sao đọc chap này lại có cảm giác yên bình là thế nào??? Cơ mà yên bình vầy là sắp sóng gió =))))))

  3. Cảm giác lâu rồi mới comt T_T Tại vì đt em tự dưng bị thoát tài khoản á ss, mà lên máy tính thì ngại comt trước đọc sau, cho nên là lười :))))) Hôm ni rảnh rỗi mới đọc rồi comt nè :3
    Liệu có kẻ thù nào đến làm hại 2 ẻm ko vậy :3 Rồi 1 màn tim hồng pháo hoa tung tóe diễn ra :)))))) Bảo bối, trước nhật thực là ngày VTK yếu nhất, hãy đứng lên hành động, đảo chính đuê :)))) À mà hình như ẻm cũng yếu luôn mà, nhầm nhọt :v
    Cái cổ trang lâu rồi ko ra chap mới nha ss T^T

    • ss toàn lên máy tính mới com :)) điện thoại chỉ đọc thôi :))) ờ không biết đoạn sau có tim hồng không :))) ss viết cho cái này xong trước rồi tiếp cái cổ trang, cái này sắp xong rồi ;)))

  4. Ủ uôi… mặc đồ đôi :v thích quạ ❤ Chap này thiệc hường quá đi a~ só nhê ss vì mấy chap trước ko cmt, em toàn zô đọc fic trễ không hà :”((((((((( từ nay về sau em sẽ gắng cmt nhiều hơn!! Ss Fighting!! Hóng chap sau 🙂

    • Mượn ??? Không em ạ ,không đem fic ra khỏi blog ngoài Khải Nguyên fanfic dưới mọi hình thức. Kể cả chuyển ver cũng không được. Mong em tôn trọng.

  5. đêm trước nhật thực –– sao em cứ có cảm giác là sẽ có khách mời rồi một màn anh hùng cứu mĩ nam ấy nhờ –– hóng chap mới của ss lắm đọ nha 😥 đừng để con dân chết trong tò mò :v

  6. (〜 ̄▽ ̄)〜 cảm giác lặn lâu ngày ngoi lên thấy có chap mới thật sướng, chỉ khổ ngồi lật lại hoạt động của mn mới thấy mình thật chậm so với thời đại ლ(¯ロ¯ლ), chap sau có khi nào sẽ xuất hiện nhân vật mới hơm ta (๏̯͡๏) on máy tính nghịch emo sướng quá ~(▔▽▔~) thấy cái comt nó chả liên quan gì cả =v=

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s