[Blood] Chap 7


blood

Đến khi Vương Tuấn Khải đọc xong cuốn sổ tay thì trời đã bắt đầu sáng. Tia nắng mỏng manh của sớm mai cố gắng xuyên qua lớp kính dày bụi, để lại một đốm sáng nho nhỏ trên sàn nhà. Vương Tuấn Khải nhìn nó nhíu mày, gấp cuốn sổ tay lại, đi ra khỏi phòng.

Vương Nguyên đứng ngay trên hành lang, đèn vẫn bật, ánh mắt trông mong nhìn về phía mặt trời, nửa khao khát, nửa đau buồn. Nắng chiếu nghiêng qua khoảng không trước mặt cậu, hắt thành một vệt nhàn nhạt.

Vương Tuấn Khải nhìn thấy cảnh này liền khựng lại, hắn vô thức đưa tay, định sờ lên ngực trái. Trái tim đã ngừng đập từ lâu của hắn vừa rồi giống như nhói lên một nhịp, hiện tượng lạ lùng này khiến hắn tò mò. Nhưng hắn chưa kịp làm thế thì giọng nói của Vương Nguyên đã đột ngột vang lên :

_Vương Tuấn Khải ! Trời sáng rồi, tôi phải đến bệnh viện với mẹ !

Vương Tuấn Khải nhìn Vương Nguyên yên lặng không nói gì, giày da nhẹ nhàng bước qua tấm thảm, tiến về phía cậu. Đôi giày dừng lại giữa những tia nắng đang chiếu vào, Vương Tuấn Khải vươn tay ra trước nắng. Trong khoảnh khắc Vương Nguyên đã tưởng rằng, những ngón tay của hắn sẽ ngay lập tức bốc cháy. Thế mà không, Vương Tuấn Khải không hề hấn gì.

Vương Nguyên mở to mắt nhìn chằm chằm ngón tay người kia, sau đó vô cùng nghi hoặc vươn tay mình ra. Thế nhưng tay cậu chỉ khẽ chạm đến nắng liền bị thiêu đốt. Vương Nguyên rụt tay về, ánh mắt ngạc nhiên, khó hiểu một lần nữa quay lại trên người Vương Tuấn Khải.

Khóe miệng Vương Tuấn Khải khẽ nhếch, gương mặt lạnh như băng vạn năm không đổi của hắn, lần đầu tiên có biểu hiện giống như nụ cười. Thế nhưng hắn hoàn toàn không phát giác ra chuyện này.

Sau đó Vương Tuấn Khải đưa cho Vương Nguyên một hộp sáp, bảo cậu bôi lên người, như vậy có thể tránh được ánh nắng. Hộp sáp màu đỏ như máu, lại có mùi ngai ngái như mùi đất ẩm lâu ngày, Vương Nguyên nhăn mặt, nửa tin nửa ngờ quệt thử lên tay. Quả nhiên mu bàn tay không còn bị ánh nắng làm thương tổn nữa.

Vương Tuấn Khải chỉ cho Vương Nguyên vào phòng tắm dưới lầu một để cậu tự xử lý thân thể. Vương Nguyên cũng không nói thêm lời nào, đi vào căn phòng Vương Tuấn Khải chỉ. Phòng tắm khô ráo giống như chẳng có người dùng qua bao giờ nhưng vẫn rất sạch sẽ.

Vương Nguyên bôi sáp lên khắp người. Thứ sáp này nhìn trong hộp là một màu đỏ đậm đặc, nhưng bôi lên da lại trong suốt không màu. Mùi của nó vẫn làm Vương Nguyên cảm thấy khó chịu.

Vương Tuấn Khải im lặng đứng ngoài hành lang, hắn nghe thấy tiếng bước chân Vương Nguyên đi tới nhưng không quay đầu lại, chầm chậm cất tiếng nói :

_Ngươi bây giờ đã có thể khống chế ý nghĩ của người khác. Tốt nhất đừng gắn bó với con người. Đi đi và hãy trở lại đây trước khi cơn khát tới.

Vương Nguyên nghe thấy thế thì gật đầu, cũng không suy nghĩ nhiều, lúc này cậu chỉ muốn nhanh chóng đến gặp mẹ. Vì thế chào Vương Tuấn Khải xong liền vội vàng chạy ra khỏi biệt thự. Vương Tuấn Khải nhìn theo bóng người nhỏ bé kia đi khuất, miệng khẽ hắt ra một tiếng giống như thở dài.

——————–

Trời nắng nhẹ, Vương Nguyên thích thú đưa tay ra hứng nắng, nhưng cậu không còn cảm nhận được sự ấm áp mơn man trên da thịt. Thay vào đó, lớp sáp vốn đang ẩm ướt trên da nhanh chóng khô lại dưới nắng, bám vào người giống như một lớp keo dính, mùi đất ẩm cũng hoàn toàn biến mất.

Vương Nguyên bỏ tay xuống, cũng không rõ là thất vọng hay vui vẻ, cậu bình thản đi về phía phòng bệnh của mẹ mình. Vết thương của mẹ cậu không nguy hiểm, chấn động tâm lý cũng nhỏ, ở trong bệnh viện từng đó thời gian, cơ bản cũng hồi phục lại. Giờ chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khỏe hẳn.

_Con sống ở ngoài một mình nguy hiểm quá. Hay mẹ chuyển tới đây sống cùng con nhé ? Dù sao thì ở nhà cũng có bố và ông bà rồi.

Mẹ Vương qua một lần chứng kiến nên vô cùng lo lắng, tỏ ý muốn ở lại cùng Vương Nguyên tránh cho cậu bị kẻ lạ hãm hại thêm lần nữa. Nghe mẹ nói, Vương Nguyên chợt nhớ những lời của Vương Tuấn Khải trước khi cậu đến đây, vì thế vội vàng từ chối.

_Không cần đâu mẹ, con lớn rồi có thể tự chăm sóc cho mình. Hơn nữa con cũng tìm được chỗ ở mới rồi.

_Thế nhưng…

Mẹ Vương vẫn không an tâm, tìm cách thuyết phục Vương Nguyên. Vương Nguyên nhìn mẹ trên giường bệnh cũng có chút mềm lòng. Nhưng mạch máu đập dồn dập trên cổ bà hiện rõ mồn một khiến lý trí của cậu nhanh chóng kiên định. Cậu không thể ở gần mẹ, bà sẽ gặp nguy hiểm.

Nhớ lời Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên thử điều khiển suy nghĩ của mẹ mình. Lần đầu tiên cậu còn gặp khá nhiều rắc rối, nhưng sau cùng cũng làm mẹ cậu từ bỏ ý định đến ở cùng mình. Không muốn mẹ vừa bị thương lại phải đi đường dài, Vương Nguyên chần chừ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định để mẹ nghỉ ngơi trong bệnh viện vài ngày, sau đó sẽ bảo bà về nhà.

Đến chạng vạng, khi cơn khát lại bắt đầu kêu gào nơi cuống họng, Vương Nguyên vội vàng chào mẹ, chạy về căn biệt thự. Vương Tuấn Khải trông thấy cậu vẫn không nói tiếng nào. Phải một lúc lâu sau hắn mới mở miệng :

_Mẹ ngươi vẫn ở trong bệnh viện ?

Vương Nguyên không hiểu tại sao Vương Tuấn Khải lại hỏi câu này, cậu thành thật trả lời :

_Phải, bà bị chấn động nhẹ, cần nghỉ ngơi thêm vài hôm.

_Ta đã nói đừng gắn bó với con người.

_Bà ấy là mẹ tôi !

_Kể cả như vậy.

Vương Nguyên khó hiểu nhìn Vương Tuấn Khải, đáp lại ánh nhìn của cậu chỉ là một đôi mắt sâu thẳm, không thấy đáy, nhìn không ra vui buồn, hờn giận. Im lặng cứ thế kéo dài. Rồi cơn khát của Vương Nguyên đột ngột xông đến, cậu từ bỏ việc nhìn chằm chằm Vương Tuấn Khải, ôm lấy cổ họng của mình, cắn chặt răng.

Vương Tuấn Khải chẳng nói chẳng rằng, đi lướt qua Vương Nguyên, chạy khỏi căn biệt thự. Vương Nguyên không biết hắn muốn đi đâu nhưng trực giác mách bảo cậu phải chạy theo hắn, vì thế cậu chạy. Hai người chạy đi không bao lâu, nhưng với tốc độ của ma cà rồng, có lẽ đã vượt qua hàng trăm cây số.

Lúc dừng lại, Vương Nguyên thấy mình đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp. Cây cổ thụ lớn và cỏ dại mọc lên dày đặc, chen chúc lẫn nhau mà sinh sống. Vương Tuấn Khải vẫn một thân tây trang thẳng thớm, đứng giữa khu rừng có chút không thích hợp. Nhưng hắn chẳng buồn để tâm đến điều ấy, lặng lẽ nhìn quanh giống như đang tìm kiếm thứ gì.

Đến lúc Vương Nguyên không nhịn được định mở miệng hỏi, thì Vương Tuấn Khải đã lên tiếng.

_Thực ra ma cà rồng không có cách nào ăn kiêng được. Nếu ngươi không muốn uống máu người, chỉ có một cách đó là dùng máu động vật thay thế. Có điều đám dã thú ở đây hình như đánh hơi được chúng ta nên đều trốn cả rồi.

Vương Nguyên nghe Vương Tuấn Khải nói liền ngây ngốc gật đầu, cũng chẳng biết là có hiểu hay không. Giờ cậu chỉ muốn ngăn cơn khát đang ngấu nghiến cổ họng của mình mà thôi.

Vương Tuấn Khải đi săn động vật cũng là lần đầu tiên, vì thế việc tìm kiếm chúng mất một chút thời gian. Có điều nếu xếp vào chuỗi thức ăn, chắc chắn ma cà rồng sẽ là kẻ săn mồi bậc nhất. Hắn nhanh chóng quẳng hai con nai đực lớn còn đang giãy dụa trước mặt Vương Nguyên.

Sau đó dưới ánh mắt tò mò của cậu, Vương Tuấn Khải cắn vào cổ con lớn hơn, từ từ rút cạn máu của nó. Quá trình kể ra thì lâu nhưng diễn ra rất nhanh. Đến khi Vương Nguyên định thần lại thì con nai kia đã bất động nằm trên mặt đất., con còn lại càng giãy dụa dữ dội hơn.

_Cũng không tệ lắm. – Vương Tuấn Khải tự nói với mình, sau đó quay sang Vương Nguyên nói – thử đi.

_Được.

Vương Nguyên cũng chẳng có thời gian suy nghĩ xem nên thử thế nào, cậu hoàn toàn để bản năng của ma cà rồng dẫn dắt. Răng nanh dễ dàng xuyên qua lớp da dày, máu động vật hoang dã đượm mùi cỏ cây nhanh chóng chảy tới cuống họng.

Nếu ví máu người mà Vương Nguyên đã từng uống qua giống như rượu mạnh, thì máu động vật lại giống như rượu vang. Máu người dễ dàng khiến ma cà rồng kích thích, giống như uống rượu có độ cồn cao, càng uống càng nghiện. Còn máu động vật giống như thứ đồ có nồng độ thấp, chất kích thích vẫn có nhưng ít, khiến người ta muốn nhấm nháp thưởng thức hơn là uống một hơi cạn sạch.

Vương Tuấn Khải đứng một bên nhìn biểu tình biến hóa trên mặt Vương Nguyên khi cậu xử lý con mồi, mặc dù ngoài mặt hắn không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng khẽ nở nụ cười. Cuốn sổ tay đó nói đúng.

« Máu đối với ma cà rồng giống như ma túy đối với con nghiện. Anh ấy đã thử rất nhiều phương pháp nhưng đều bỏ cuộc. Sau cùng không thể chống chọi được cơn khát, anh ấy đành uống máu động vật thay vì uống máu người. Và thật may là nó có tác dụng, cơn nghiện ghê sợ ấy không làm anh ấy dằn vặt, đau khổ được nữa…. »

42 thoughts on “[Blood] Chap 7

  1. Càng đọc càng k.biết nên vui vì anh. Vương đã đem đc Bảo bối về hay nên buồn vì Bảo bối phải xa mẹ Vương =_= càng đọc càng nghi ngờ cuốn sổ, càng có cảm giác kiếp trc kiếp này =))))

  2. Sáng sớm cái hộp mail của em nó báo ss post fic ms nên vội bay vào đọc, xong đi học luông :3 bây giờ em ms hiện hình lên cmt cho ss :3 em là em hóng cái fic Blood của ss lắm á :3 ss vik lúc nào cũng mượt hết TvT (ước gì em được như thế =)) ) trải chiếu em sẽ ăn bám ở nhà ss :3 cơ mà ss, em thấy cuốn sổ tay đó ns giống tình huống ngoài thực dữ vậy ạ?! Có lẽ nào liên quan đến quá khứ hông ss?! :3

  3. Đang ngồi trong lớp, lấy đt mò vào wp ss thấy chap mới mà mém đứng dậy đập bàn =3= Nói chung cái này em thấy là longfic thì đúng hơn a.
    Còn nữa, là “lí trí” chứ ko phải “lí chí” nha ss =)))

  4. Hôm nay em mới mò vô đọc được, dạo này cứ đều đều vô các trang mà quên khuấy wordpress, nhà ss lại có mấy mục mới nhưng chả biết gì là sao 〒_〒
    Em đổi ý rồi, cái này short đi, còn bộ cổ trang thì long =))))) Dù sao cũng nhảy hố rồi :3
    Nhắc đến máu em lại nhớ, lúc trưa ngứa tay đập bẹp con mụn trên mũi, thế là máu chảy thành hàng =(((((((((((( Đã sử dụng biện pháp nói quá ( ̄ー ̄)À mà chẳng liên quan gì hết :))))
    Lại đặt gạch chap mới ^^~

    • Lâu không thấy em nhớ ghê a TTvTT. Thấy em như nắng hạn lâu ngày ý =3= hê hê ~~~
      Cổ trang còn chưa được chap nào =)))))
      đọc đến đập bẹp tưởng con muỗi, hóa ra con “mụn”, nhân cách hóa ghê ha =))))))))))))))
      Lại tiếp tục cố gắng ra chap mới ~ =))))))

      • lâu ko thấy ss thì có :3 hết giấy nhắn rồi em cảm thấy thời gian trôi nhanh lại :))))
        đến khi nào cổ trang mới có T__T
        nhớ kissver của ss, hí hí, còn H nữa =)))) có Happy Camp đó, ss phải nhiều cảm hứng chớ :3 ~

      • Dạo này ss bận a lắc lư
        Khi nào hết bận thì có cổ trang :)))))
        Happy camp đã có full show, đã có sub đâu :)))) đợi chừng nào ra sub chắc có nhiều cảm hứng =))
        Cơ mà tháng 4 ss phải ôn thi TTvTT

      • tháng 4 ôn thi rồi ạ, sớm thế á ~~ 😮
        ko cần sub mà nhìn hình vs fancam là đủ tình rồi mà ss =))))))))
        đợi ss hết bận chắc đến phiên em bận quá :)))))) hí hí, nói rứa thôi chơ cũng cố chờ đợi mà :3

      • có rồi á ss 😮 chưa chiếu sao mà có sub được à ~~ hay tại em thông tin bị chậm TvT
        em còn ko học văn bằng 2 ấy TT 2 ngôn ngữ là đủ chết rồi ss ạ 😥

      • à em đang nói Happy Camp =)))))
        mọi người nói học ngoại ngữ nên học thêm 1 văn bằng kinh tế nữa cơ T^T mà em lại ko học :3
        dạo này wifi nhà em yếu èo load mấy cái vid chậm, chưa coi được ss ạ T^T

      • Giỏi một cái đã em ạ, như ss không giỏi đc một cái mới phải học thêm đó TT^TT.
        ss dạo này cũng coi không hết vid TTvTT

  5. chẳng biết comt giề :v. cơ mà Thấy ng f
    Tar comT nhiều nên vào làm cái cho vui :3
    Nói vậy Thôi chứ ThậT ra ss có hố nài làm e hÓng mãi, vậy mmà e thich cái này là long fic a~ . mong chị toại nguyện con dân

    • tốt, lần sau em tiếp tục com phát huy nha :))))
      chắc nó vẫn là shortfic thôi :)) ss đổi gió tý, dạo này đụng đến cái này đang bí nên viết cái gì vui vui :))

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s