[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Extra 2: Cuộc sống ở chung


extra2

Extra 2: Cuộc sống ở chung

Vương Nguyên từ ngày biết Vương Tuấn Khải là hàng xóm, liền mặc kệ căn bếp nhà mình, mặt dày chạy sang nhà Vương Tuấn Khải ăn chực. Vương Tuấn Khải cảm thấy cũng không có gì khác trước, chẳng qua là đổi cái địa điểm. Ở nhà mình càng tốt, thời cơ ôm ôm cáo nhỏ cũng nhiều hơn. Vì thế cậu liền dung túng cho Vương Nguyên cái thói quen cứ đến bữa là cắp mông sang nhà mình.

Một hôm, Vương Nguyên ăn đến no căng, thoải mái híp mắt tựa lưng vào lòng Vương Tuấn Khải, hưởng thụ việc người kia xoa xoa cái bụng căng tròn. Đột nhiên, cậu nghĩ ra một chuyện, bèn đem hỏi Vương Tuấn Khải:

_Khải ca, tại sao lúc em tỏ tình với anh, anh lại sập cửa?

_Khụ! – Vương Tuấn Khải nghe cáo nhỏ nhắc đến chuyện đó liền cảm thấy xấu hổ, trầm mặc một lúc mới tiếp tục lên tiếng – À thì, anh vốn định thay đổi hình tượng của hàng xóm với em xong thì thú nhận. Ai dè chưa kịp thú nhận đã bị em phát hiện rồi, cảm giác giống như bị bắt gian ấy. Vì thế…vì thế…

_Vì thế anh liền sập cửa?

_Ừ – Vương Tuấn Khải “Ừ” một tiếng nhỏ nhí như muỗi kêu.

_Ha Ha Ha – Vương Nguyên cười phá lên, bắt đầu trêu ghẹo nam thần – Vương Tuấn Khải, không ngờ anh nhát gan như vậy.

_Anh cảm thấy cái này không thể gọi là nhát gan.

_Em không biết, đây chính là nhát gan. Ha Ha Ha.

_…

Cuộc đấu khẩu đang đến hồi gay cấn chợt cánh cửa bật mở, mẹ Vương Nguyên vô cùng bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà Vương Tuấn Khải. Có thể con trai nhà mình được dưỡng đến béo tốt, bà nhìn không ra, vì thế vội vàng xin lỗi nói nhầm nhà, khép cửa lại. Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải hoàn toàn hóa đá, mãi một lúc sau mới hoàn hồn được. Vương Nguyên tim vẫn đập thình thịch, quả thực cảm giác vừa rồi giống như bị bắt gian ấy, chỉ muốn đóng sập cửa ngay lập tức. Cậu quay sang vỗ vai Vương Tuấn Khải, đầy vẻ thông cảm:

_Khải ca, rốt cuộc em hiểu lòng anh rồi. Lúc đó anh đóng sập cửa lại, em cũng không trách anh đâu.

Vương Tuấn Khải còn chưa kịp cảm động, cửa nhà đã bị mở ra lần nữa. Mẹ Vương sau một hồi loay hoay trước cửa, rốt cuộc cũng nhận ra con cáo nhỏ béo múp, đang ngồi trong lòng người ta, chính là con trai mình. Bà run run chỉ tay vào Vương Nguyên, lúc này đang tiếp tục hóa đá:

_Con trai, sao con và Vương Tuấn Khải lại ở bên này, phòng con ở bên cạnh cơ mà?

Vương Nguyên còn chưa biết trả lời thế nào, Vương Tuấn Khải đã nhanh chóng đáp lời:

_Bác gái, đây là phòng con ạ. Vừa rồi Vương Nguyên ăn quá no nên con giúp em ấy xoa bụng thôi.

—————-

Mẹ Vương sau khi biết được Vương Tuấn Khải thuê phòng sát vách với Vương Nguyên, liền dứt khoát bắt con mình cùng nam thần thuê chung một phòng, để tiện có người bảo ban, nhắc nhở. Được ở chung với nam thần, Vương Nguyên đương nhiên vô cùng vui vẻ, vừa đỡ tiền phòng, lại được ăn ngon, đáng kể nhất là việc nhà cũng chẳng phải làm gì mấy. Vương Tuấn Khải cũng không nói thêm câu gì, ngay lập tức xách đồ của cáo nhỏ sang nhà mình, bắt đầu cuộc sống ở chung.

Nhà trọ nho nhỏ có hai đôi dép lê, hai cái bàn chải đánh răng, hai cái khăn rửa mặt. Vương Tuấn Khải nhìn trong nhà tràn ngập đồ đạc, trong lòng hạnh phúc dâng đầy, cuối cùng cũng lừa được cáo nhỏ đem về nhà rồi.

Vương Tuấn Khải híp mắt thỏa mãn nhìn Vương Nguyên mặc quần đùi, áo ba lỗ, đi dép lê loẹt quẹt khắp nơi. Vương Nguyên lúc đó vừa sắp xếp đồ đạc xong, phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, liền quay ra hỏi Vương Tuấn Khải:

_Khải ca, ở đây chỉ có một cái giường đơn thôi. Anh ngủ ở đâu?

_Đương nhiên ngủ cùng em rồi. – Người nào đó hoàn toàn không để ý, nói toẹt ra những gì đang nghĩ trong đầu.

_Không phải. Ý em là, anh ngủ dưới đất hay ngủ trên giường?

_Hả?

_Thôi được – Vương Nguyên nhìn bộ dạng ngây ngốc của người kia thở dài – anh ngủ dưới đất đi, em ngủ trên giường.

_Sao cũng được, miễn là anh ngủ cùng em – Vương Tuấn Khải cười meo meo nói, hình như vẫn chưa nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

Tối hôm đó, Vương Tuấn Khải đánh răng xong, vui vẻ đi ra định chui vào chăn cáo nhỏ. Cậu vừa nhấc chăn lên, đã nghe thấy tiếng Vương Nguyên lèm bèm nói:

_Sao anh lại lên đây?

_Anh ngủ cùng em mà. ~

_Hồi chiều không phải đã nói em ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất à? Đây là giường đơn, làm sao nằm hai người được.

_Ơ…

_Em trải đệm cho anh rồi, mau đi ngủ đi, em buồn ngủ lắm rồi.

_…

Sau đó Vương Tuấn Khải cứ thế bị Vương Nguyên đẩy ra khỏi chăn, rơi xuống đệm. Cáo nhỏ chẳng thèm liếc người ta thêm cái nào, cuộn chăn ngáy khò khò. Dọn đồ thật là mệt.

Vương Tuấn Khải nhìn cục bông cuộn tròn trên giường, có chút bất đắc dĩ, chẳng biết nên làm gì. Cuối cùng đành thở dài, tắt đèn đi ngủ.

Mười lăm phút sau, “bịch” một tiếng, cục bông trên giường tự động lăn vào lòng Vương Tuấn Khải. Y hệt như cái lần bị mắc mưa Vương Tuấn Khải phải ngủ lại nhà Vương Nguyên vậy. Nhóc con này mỗi lần ngủ say đều lăn lộn lung tung, có khi nào vì bị rơi nhiều quá, đầu va chạm lung tung nên mới ngốc như vậy không.

Vương Tuấn Khải cười cười, ôm cục bông chìm vào giấc ngủ. Trước khi ngủ còn nghĩ thầm, hôm nào phải dẹp cái giường đơn đi, mua cái đệm hơi đôi về cho bảo bối thoải mái mà lăn lộn.

Thế là hai hôm sau, cái giường đơn đã được dẹp đi nhường chỗ cho cái đệm hơi đôi. Vương Nguyên thích thú ở trên giường mới nhảy nhảy mấy cái, rồi lại lăn một vòng, thế này thì không phải áy náy chuyện để cho Vương Tuấn Khải nằm đất nữa rồi. Lớn như vậy, hai người lăn lộn thoải mái vẫn được.

Vương Tuấn Khải từ đó hàng đêm đều có thể quang minh chính đại ôm cáo nhỏ đi ngủ, không cần đợi nửa đêm cáo nhỏ lăn vào lòng mình nữa. Giấc ngủ được đảm bảo, tinh thần mỗi ngày đều vô cùng sảng khoái.

—————

Vương Nguyên vốn ỷ lại vào Vương Tuấn Khải, Vương Tuấn Khải lại nuông chiều cậu nhóc, thế nên về cơ bản ở chung với nhau không xảy ra chuyện gì to tát. Duy có một lần, xảy ra một cuộc cãi vã nho nhỏ.

Vương Tuấn Khải thích ngăn nắp, sạch sẽ, mọi thứ trong nhà đều phải sắp xếp gọn gàng, cẩn thận. Vương Nguyên lại là tên lười biếng, cẩu thả, bạ đâu vứt đó. Mỗi lần đều là Vương Tuấn Khải đi sau mông cậu nhóc, vừa nhặt đồ vừa cằn nhằn nhắc nhở.

Rốt cuộc, một hôm Vương Nguyên chịu không nổi, quay lại gắt lên với Vương Tuấn Khải:

_Anh giống hệt mẹ em ấy! Suốt ngày cằn nhằn!

_Anh là muốn tốt cho em.

_Em không cần !

Vương Nguyên nói xong, bĩu môi phụng phịu chạy ra khỏi nhà, tìm đến nhà Lưu Chí Hoành kể khổ. Đi đến trưa, vừa chào tạm biệt Lưu Chí Hoành xong, bụng liền kêu réo, thế nhưng lại chẳng có đồng nào trong người. Rốt cuộc cậu nhóc đành cắn răng quay về nhà mình.

Vương Tuấn Khải không có nhà, để phần cơm cho cậu trên bàn, bên cạnh là mẩu giấy vàng quen thuộc :

[Vương Nguyên nhi, anh thực sự chỉ muốn tốt cho em. Nếu anh nói nhiều quá thì xin lỗi em vậy, anh sẽ sửa dần dần. Đói bụng rồi thì mau ăn cơm đi, đừng bỏ bữa. Anh có việc của hội sinh viên nên đi trước.]

Vương Nguyên đọc xong, cổ họng đột nhiên nghẹn ngào khó tả. Cậu gắt lên như vậy rồi bỏ đi, Vương Tuấn Khải không tức mới là lạ. Thế nhưng cuối cùng vẫn là lo cậu bỏ bữa. Cậu làm thế thật không phải.

Ăn xong bữa trưa, Vương Nguyên ngồi bần thần nghĩ lại những việc mình làm không đúng. Ở nhà cả buổi chiều, quyết định tự mình làm vài món sở trường, cũng chuẩn bị một mẩu giấy vàng nho nhỏ.

Vương Tuấn Khải đi làm thêm, thật khuya mới về đến nhà, liền thấy Vương Nguyên ngủ gục trên bàn cơm chờ mình. Cũng không nỡ đánh thức nhóc con ấy dậy, nhưng không thể để bụng đói đi ngủ được, cậu đành lay tỉnh Vương Nguyên.

Vương Nguyên mơ mơ màng màng mở mắt, đến khi nhìn rõ khuôn mặt Vương Tuấn Khải liền xấu hổ cúi mặt xuống. Qua hồi lâu sau mới lí nhí nói :

_Khải ca, anh về rồi hả, ăn cơm thôi.

_Ừ, mau ăn thôi, anh cũng đói bụng rồi.

_Chuyện hôm nay….

_Sao ?

_Em xin lỗi…

_Ừ.

Vương Tuấn Khải xoa đầu Vương Nguyên cũng không nói gì nữa, ngồi xuống ăn cơm. Bữa cơm trôi qua vô cùng tẻ nhạt, Vương Nguyên bình thường hoạt bát, hay kể chuyện, nay lại ngồi im lặng nhai nhai, thật không thoải mái. Ăn cơm xong, Vương Nguyên tranh đi rửa bát, Vương Tuấn Khải thấy lạ nhưng cũng không ngăn cản.

Cậu phụ cất đồ ăn vào tủ lạnh, sau đó liền nhìn thấy mẩu giấy nhắn nho nhỏ đính trên đó :

[Vương Tuấn Khải, là em sai rồi, từ giờ em sẽ giúp đỡ anh việc nhà, không bừa bãi như vậy nữa. Anh nấu cơm, em sẽ rửa bát. Anh lau nhà, em sẽ giặt quần áo. Anh đừng giận em.]

Vương Tuấn Khải phì cười, cất hết đồ ăn xong, liền đến đằng sau Vương Nguyên.

_Vương Nguyên nhi, anh không giận em.

Vương Nguyên lúc này đang cất nốt cái đĩa cuối cùng lên tủ bát, đột nhiên nghe thấy giọng Vương Tuấn Khải vang lên ngay đằng sau, liền giật mình suýt đánh rơi cái đĩa.

_Anh cũng cằn nhằn hơi nhiều, sau này anh sẽ từ từ nhắc nhở em.

_….

_Nếu em chia sẻ việc nhà với anh, anh sẽ rất vui.

_Được ! Được ! Từ này em sẽ rửa bát, giặt quần áo !

Vương Nguyên nghe Vương Tuấn Khải không giận mình, trong lòng liền vui vẻ, trong tích tắc lại biến thành cáo nhỏ nghịch ngợm, hoạt bát. Còn lời hứa rửa bát, giặt quần áo, Vương Nguyên nói được làm được. Từ đó Vương Tuấn Khải nấu cơm, Vương Nguyên rửa bát, Vương Tuấn Khải lau nhà, Vương Nguyên giặt quần áo. Nhà trọ nhỏ lúc nào cũng gọn gàng sạch sẽ và đầy ắp tiếng cười.

———————–

Ngoại trừ cuộc cãi vã nho nhỏ đó, cuộc sống ở chung của hai vị hàng xóm diễn ra vô cùng êm đẹp. Sáng sáng cùng nhau đánh răng, buổi trưa cùng nhau ăn cơm, buổi tối cùng nhau đi ngủ. Cuối tuần thì cùng nhau lười biếng ngủ đến trưa hoặc cùng nhau tổng vệ sinh nhà cửa. Có thêm Đô Đô suốt ngày gâu gâu quanh nhà, nhà trọ nhỏ liền biến thành gia đình ba người hạnh phúc tiêu chuẩn. Cha mẹ hai bên đều vô cùng hài lòng về kết quả này.

Vì thế hai người họ cứ vậy mà ở chung hết những năm đại học, sau này đi làm rồi lại tiếp tục cùng mua một căn hộ sống chung. Ngày ngày hạnh phúc.

62 thoughts on “[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Extra 2: Cuộc sống ở chung

  1. Oimeoi! Đêm lang thang lạc đúng đoạn này ^^! Em đã đánh răng rồi, giờ phải ra đánh lại mới được =)) Ngọt quá, sâu răng :)) Cơ mà “giường hơi đôi” là giường thế nào ạ???

  2. Em đoán nhé huhuh, extra tiếp là việc cáo nhỏ ngu ngốc bắt đầu phát hiện ra có việc ko ổn =(((((( đó là cứ sống chung nhưng danh phận là gì, sau đó kết hôn, sau đó. sau đó….. =(((((((((( oaoaoaoaoaoaoaoaoaoaoaoaaoao

  3. Không thấy có bảo vệ tức là chưa H -_-
    Comt cho vui thôi chưa đọc :)))) Mà chưa chi ngó vô đã thấy lỗi chính tả rồi a~ :3
    Extra này có vẻ dài :*

    • hẳn là comt cho vui :v lỗi chính tả đâu vậy 😥 ss beta lại một lượt rồi đó :(( cái này dài gấp rưỡi một chap bình thường cơ mà =)))))))
      H chưa có đâu :)))

      • ăn chực chứ không phải trực này :3 đằng sau còn 2 lỗi gì đó em quên rồi :3 beta rồi ạ :3
        H extra sau hay sau nữa vậy ạ T^T lâu quá đi T^T à mà ss cứ từ từ, lâu lâu 1 tí nhưng dài thế này trở lên là được :))))))
        mẹ Vương bán con mình nhanh quá, thấy 2 chúng nó ngồi vào lòng nhau mà vẫn tỉnh bơ :v hẳn mẹ cũng là hủ nữ đi :v

      • thanks em :)))
        H cái này chắc bựa bựa chứ ko dài đâu :)))
        Mẹ cũng có máu hủ đó :))))) không phải run run tay chỉ vào nhưng con rể giải thích rồi đó thôi :))

      • bựa bựa nó đọc vui hơn là tả chi tiết đỏ mặt
        còn chưa thấy ba mẹ TK nhỉ :3 mẹ Vương dễ bán con trai quá, bán cho ai chứ bán cho Nam thần :)))) chỉ tội Nam thần nuôi thôi :v

  4. tui làm silen reader lâu lắm rồi giờ mới vào com ủng hộ sr nha =)) đọc xong thích quá ko nhịn được, huhuhu tui cũng muốn có a nào giống thế kia cơ, cơ mà tui càng muốn bé yêu giống bảo bối hơn =))))))))) điên mất rồi (〜 ̄▽ ̄)〜

  5. Nhìn bếp cứ là lạ nhỉ…Thôi dần em sẽ quen thôi (〜 ̄▽ ̄)〜
    Cơ mà hường ngập mặt thế này, đành rằng em có biết bơi, nhưng bơi trong bể đường thật sự rất khó thoát, còn em có muốn thoát ra hay không lại là chuyện khác ❀‿❀❀‿❀❀‿❀
    Mà Châu Quỳ là nơi nào vậy, em tò mò chút thôi, ở mấy cái comt phía trên đó…

    • vài bữa là quen ngay ấy mà (〜 ̄▽ ̄)〜
      Em cứ bơi đi lúc nào sắp chìm ss sẽ quăng phao cho :)))
      Châu Quỳ, đúng chính tả là Trâu Quỳ =)) là một thị trấn thuộc huyện Gia Lâm, Hà Nội, nơi có bệnh viện tâm thần =))))))

      • Ôi em đang ở Trâu Quỳ nè, thấy giống tên nơi mình sống nên cứ ngờ ngợ, quê hương e đó!!!! Em đang từ Trâu Quỳ vẫy gọi cái Extra nữa ss êu quý ơi ❀‿❀
        Mà em không có ở trong bệnh viện tâm thần đâu nhé, mặc dù mấy lần bị dọa quăng vô trong đó rồi.

    • ss tự thấy tên hàng xóm thì mặt dày, nam thần thì ôn nhu, với cả ai bảo không tức, có tức nên mới có cái mẩu giấy đó =))) còn không tức sẽ khác kia :3
      aizz tóm lại ss thấy như thế là đủ rồi ^^

  6. Ai cứu e vs đê :”>,e đang bị cái bọc đường to bự chảng của ss đè bẹp dí r =))))) .Cái bọc đường hôm trc đã vừa to vừa ngọt r nhưng cái bọc này còn hơn bọc kia gấp trăm lần a~><. Klq, cơ mà e bị thích cái giao diện ms của ss Gió :3

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s