[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Extra 1: Tỏ tình thành công


extra1

Extra 1: Tỏ tình thành công

Vương Tuấn Khải nhìn thấy Vương Nguyên đang cười meo meo với mình, còn tuyên bố rất hùng hồn “Em thích anh”, tim liền đập thùm thụp, sau đó trước sự ngỡ ngàng của Vương Nguyên, nhanh tay đóng sầm cửa lại. Vương Nguyên tròn mắt nhìn cánh cửa trước mặt, không tin được Vương Tuấn Khải lại hành động như vậy, tiểu vũ trụ liền bùng nổ. Cậu ra sức đập cửa, vừa đập vừa chửi rủa cái tên nhát chết đang trốn trong nhà:

_Vương Tuấn Khải, đồ tự luyến chết tiệt, anh lừa tôi, bây giờ còn từ chối tôi sao!! Đồ chết tiệt, anh mau ra đây!

Khu nhà vốn cách âm không tốt, bình thường Vương Nguyên hét lên như vậy đảm bảo cả khu đều biết. Nhưng thật may cho Vương Tuấn Khải, thời điểm Vương Nguyên tỏ tình lại đúng vào lúc tầng trên, tầng dưới chẳng có ai ở nhà. Vì thế Vương Nguyên cứ mặc sức mà hét cũng không ai ngăn cản, Vương Tuấn Khải trốn trong nhà thì bị tiếng hét của cậu dọa cho tim đập nhanh hơn.

Rốt cuộc đợi đến lúc Vương Nguyên sắp sửa phá cửa xông vào thì Vương Tuấn Khải mới thở dài bước ra. Trông thấy bộ dạng giống như chuẩn bị đánh người của cậu nhóc, Vương Tuấn Khải một lần nữa cảm thấy da đầu run lên, theo quán tính lại định đóng sập cửa vào.

Vương Nguyên lúc này đang bày ra tư thế tông vào cửa, nhìn thấy Vương Tuấn Khải vươn tay đóng cửa, liền theo quán tính tông vào người hắn, làm cả hai ngã ngửa xuống sàn. Vương Tuấn Khải chống tay kịp thời, may mắn đầu không bị va đập gì, chỉ hơi dập mông một chút.

Trong lúc Vương Tuấn Khải đang ê ẩm vì cái mông đau, Vương Nguyên vẫn ôm chặt lấy cậu không buông, vừa ôm vừa gào lên:

_Vương Tuấn Khải, anh còn dám trốn!

Vương Tuấn Khải lần này thực sự thấu hiểu sâu sắc ý nghĩa của câu “con thỏ nóng nảy cũng biết cắn người”. Vương Nguyên bình thường nhìn nhỏ nhỏ đáng yêu như vậy, lúc giận dữ cũng thật đáng sợ đi. Hồi đầu mình nói em ấy hay tạc mao không sai chút nào. Cậu đưa tay vỗ vỗ lưng Vương Nguyên, trước hoãn binh đã, rồi tìm cách vuốt lông sau.

_Vương Nguyên, mau bỏ ra, anh sắp tắc thở rồi.

_Hừ!! – Vương Nguyên nghe thế chỉ hừ lạnh một tiếng, càng ôm chặt hơn. Cậu mới không ngốc, dễ gì thả tên này ra như vậy.

 Nhìn cục bông trong lòng yêu thương tha thiết, bám chặt không rời, Vương Tuấn Khải quả thực không biết nên khóc hay nên cười. Cuối cùng cậu đành bình tĩnh lại, dùng chất giọng trầm trầm của mình mà thỏa hiệp:

_Được rồi, nhìn thấy em đứng trước cửa nên anh bị bất ngờ thôi, cái gì cũng không nghe rõ. Vừa rồi em nói cái gì?

_Em….em…

_Em nói gì?

_Em…em…- Vương Nguyên mới nãy còn hùng hồn tỏ tình, giờ phút này bị hỏi lại liền lắp bắp như gà mắc tóc, nói sao cũng không nên lời. Tỏ tình cũng cần dũng khí đó, dũng khí của cậu từ lúc nghe Vương Tuấn Khải nói đều bay sạch rồi. Dù hắn có là tên hàng xóm tự luyến, thì vẫn là nam thần trong lòng cậu mà. Nam thần cất lời liền khiến cáo nhỏ run rẩy.

_Sao?

_Không nói nữa!! – Vương Nguyên bị dồn đến đường cùng lại tiếp tục bạo phát, nam thần thì nam thần, cũng không được ép người như vậy. Cậu đẩy Vương Tuấn Khải ra, vừa đẩy vừa nói – Lời quan trọng ông đây chỉ nói một lần, anh nghe được thì nghe, không nghe được thì thôi!

_Phì – Vương Tuấn Khải bật cười, kéo Vương Nguyên ngã xuống ngực mình lần nữa, vừa ôm ôm vừa nói – Đồ ngốc, trêu em chút thôi, anh nghe rõ cả rồi, anh cũng thích em.

Lời tỏ tình bình dị của tên hàng xóm, rơi vào tai Vương Nguyên lúc này lại thành “Nam thần đang tỏ tình với mình! Nam thần đang tỏ tình với mình!”. Cáo nhỏ mặt đỏ bừng, dụi đầu vào ngực người phía dưới, tận lực giấu khuôn mặt xấu hổ của mình đi mất. Vương Tuấn Khải thấy thế liền cười cười, một tay ôm chặt eo Vương Nguyên, một tay đưa lên vò rối mái tóc của cậu.

Cũng không biết mới nãy ai là người chuẩn bị phá cửa, ai là người trốn tiệt trong nhà. Giờ đã biến thành nam thần ôm chặt cáo nhỏ đang xấu hổ của mình xoa xoa, nắn nắn.

Hai vị hàng xóm liền cứ thế tỏ tình thành công, cuộc sống trước đây cơ bản không có gì thay đổi. Vương Nguyên vẫn cứ là cái đuôi nhỏ của nam thần. Còn Vương Tuấn Khải vẫn tiếp tục làm đầu bếp riêng của Vương Nguyên. Chỉ có điều, mẩu giấy vẫn đính trên cửa hai nhà, giờ chuyển sang đính trên tủ lạnh nhà Vương Nguyên. Nội dung cũng không khác trước nhiều lắm, phần lớn là những câu nhắc nhở cằn nhằn của Vương Tuấn Khải và điệu bộ chê bai tên hàng xóm của Vương Nguyên.

Cuộc sống mỗi ngày trôi qua đều vô cùng vui vẻ.

28 thoughts on “[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Extra 1: Tỏ tình thành công

  1. Cuối cùng cũng có extra :3. Đọc khúc đầu tự nhiên thấy hôm nay cậu VTK cậu í đáng yêu ghê á :))) Nhưng mà đến khúc sau thì… Chẹp chẹp Vương Cơ Hội lại quay trở lại =))) vẫn là cái kiểu lợi dụng thời cơ đụng chạm em nó :v. Cơ mà đang cbị đi ngủ thì ss ném luôn ra mấy bọc đường là sao :(((. Nhưng mà ss cứ quăng thoải mái đê ạ, e sẽ trải chiếu ngồi hứng =)))

  2. khóc ròng
    Nguyên tử em vì cái gì lại ngốc như vậy a TT__TT
    còn cái đứa Vương cua kia thật không có tiền đồ! bảo bối tỏ tình mà dám sập cửa!
    Nguyên tử! về nhà chơi trò khỉ với Thiên Thiên nha! để ta dùng bánh trôi đè chết con cua kia đi!

  3. Hơ ~ chúng nó thật dễ thương quá đi mất ~ Vương Nguyên a cưng thật không có tiền đồ lý ra cưng phải dạy cho tên mặt dày kia biết lễ độ khi ng ta tỏ tình mà đóng cửa vậy chứ ~

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s