[30.1.2015]


Không phải fic, chỉ trong lúc nhàm chán vậy đó mà, cũng không phải do mình buồn gì đâu ….

[30.1.2015]

Trời sầm sì, bão bùng khiến người ta không vui. Nắng tắt mà không tắt hẳn, nhuộm cả trời, cả đất thành một màu cháo lòng.

Người không khóc thì trời khóc.

Thế nhưng lúc này, hình như người không khóc được, trời cũng không khóc được.

Giống như đang mang một tâm trạng xám xịt, buồn rầu ảo não đến phát khóc, nhưng nhìn quanh lại chỉ có một mình, khóc cũng không ai thấy, buồn cũng không ai hay.

Thế là gói nỗi buồn lại trong lòng, gắng gượng trưng ra một khuôn mặt có nắng. Nhưng cái nắng vàng vọt này lại chỉ càng làm thổn thức không ngừng cuộn lên. Thế rồi chỉ đợi có người hỏi tại sao lại trưng khuôn mặt ấy là òa khóc. Khóc một ít thôi. Khóc cho nhẹ lòng.

Rồi một ít ấy đợi khi người hỏi mình quay đi rồi, bắt đầu òa ra như đê vỡ, dầm dề, tức tưởi. Lấy tay gạt đi nước mắt, nhưng càng gạt càng rơi nhiều hơn. Nước mắt mặn chát tràn qua kẽ tay, tựa như nỗi buồn hóa thành thực thể. Khóc cho vơi bớt đi.

Không có nỗi buồn nào đau đến không khóc được, không có nỗi buồn nào mắc nghẹn trong vòm họng. Chỉ là con người tưởng thế thôi. Buồn đến một lúc nào đó rồi vẫn sẽ khóc, khóc cho buồn thương vơi bớt đi.

Khóc không được, buồn ủ lâu trong lòng, cuối cùng tâm trạng cũng thối nát.

20 thoughts on “[30.1.2015]

  1. Em hiểu cái cảm giác này, bởi lẽ em cũng đang trải qua nó.
    “Khóc không được, buồn ủ lâu trong lòng, cuối cùng tâm trạng cũng thối nát.”

  2. Em vừa muốn khóc vừa muốn cười.
    Khóc vì cảm thấy thật giống mình.
    Cười…cũng vì thấy giống mình, thật lạ.
    Không kiềm chế được mới nói một chút về tâm trạng mình, ha ha khóc cười khóc cười

      • Ss thân mếu.
        Thật đau lòng làm sao khi ss rep comment của em đúng lúc em ra khỏi nhà đi học.
        Ơ cơ mà em cười rồi, cười cho lòng thanh thản, cho tràn đầy sức xuân phơi phới, há há há há (nụ cười giờ trở nên thật bựa =))))

      • ss toàn rep ngẫu hứng TT_TT
        thực ra thì ngẫm lại vẫn còn nhiều việc buồn cười lắm, nhưng buồn lúc nào động đến thì cũng có, sống thì cần lạc quan ý mà, nhưng mồm tự động viên mình thì vẫn cứ tự biết là làm sao mà mình cần được động viên lảm nhảm cảm thấy ko hiểu mình nói gì TT^TT

  3. Khóc được là tốt ss ạ, ít ra mình còn có thể khóc. Cái cảm giác muốn khóc mà nó nghẹn ứ trong cổ họng nó khó chịu lắm. Khóc, à, hoá ra mình còn rơi nước mắt được. Em lại nghĩ đến 1 bài hát cuả mấy lão nhà em mà tạm thời quên mất tên. “Khi em muốn khóc, hãy cứ khóc đi…”

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s