[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 19


Tình hình này thì Chương 20 chưa end được :))) Chắc còn vài ba chap nữa mới hết =3= c19

Vương Tuấn Khải bởi vì đêm qua thao thức không ngủ cho nên hôm sau dậy rất muộn. Cậu bị cái đầu xù rúc vào lồng ngực không ngừng cọ cọ đánh tỉnh. Mắt nhắm mắt mở nhìn thấy khuôn mặt say ngủ của Vương Nguyên ngay sát mình. Vương Tuấn Khải nhoẻn cười, thơm lên trán cáo nhỏ một cái.

Đồng hồ đã chỉ chín giờ, cũng may sáng nay chỉ có một tiết ca cuối, bây giờ dậy đi học còn chưa muộn, có điều phải về nhà thay đồ, chuẩn bị sách vở đã. Vương Tuấn Khải nghĩ vậy, sau đó đứng lên đi tìm quần áo đã giặt đêm qua của mình. Sửa soạn xong đâu vào đấy rồi, cậu mới tiến tới lay lay Vương Nguyên mấy cái:

_Vương Nguyên, dậy mở cửa cho anh.

Vương Nguyên vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ, không kiên nhẫn đập tay Vương Tuấn Khải, lè nhè cất tiếng:

_Đô Đô tránh ra, lát nữa dậy sẽ cho mày ăn sau.

Vương Tuấn Khải dở khóc dở cười, anh cũng không phải Đô Đô mà. Không biết làm thế nào đánh thức Vương Nguyên, Vương Tuấn Khải đành kéo hết chăn của cậu nhóc ra. Con Ali Fox thế mà vẫn cuộn tròn người lại ngủ tiếp.

Hết cách, Vương Tuấn Khải đành tự mình ra khỏi nhà, cũng may đây là loại cửa có thể sập vào từ bên trong, không cần chìa khóa cũng khóa được. Đi về nhà mình, Vương Tuấn Khải ngay lập tức nhìn thấy mẩu giấy vàng hôm qua Vương Nguyên dán trên cửa. Chữ hơi bị nhòe vì nước mưa nhưng vẫn đọc được:

[Anh khẳng định là bị bệnh rồi, nếu không tại sao tự nhiên đổi tính như vậy? Muốn làm người tốt?]

Vương Tuấn Khải phì cười, sao cứ khẳng định là anh bị bệnh chứ, nếu anh nói bị bệnh cảm nắng Vương Nguyên liệu có dọa em sợ chạy mất không. Bệnh này mà có thuốc “Vương Nguyên” thì anh mắc suốt đời cũng được, chẳng cần phải khỏi.

Nam thần cứ thế đứng trước cửa tủm tỉm cười không biết bao lâu. Mãi đến khi nhớ ra phải đi học mới vội vàng viết một mẩu giấy khác rồi vào nhà chuẩn bị lên lớp.

Tiết cuối buổi sáng trôi qua rất nhanh, chẳng mấy mà đã đến trưa. Vương Tuấn Khải gọi cho Vương Nguyên nhưng không được, nên đành tới quán cơm đợi. Dù sao hôm trước cũng đã hẹn cùng nhau đi ăn. Thế nhưng đến tận lúc khách trong quán đã thưa vẫn chẳng thấy bóng dáng Vương Nguyên đâu.

Chẳng nhẽ nhóc con này mê ngủ tới mức cơm cũng không thèm ăn. Vương Tuấn Khải lắc đầu cười cười, đành mua hai suất cơm xách về phía khu nhà. Dù sao đêm qua mình cũng ngủ lại rồi, đến nhà ăn cơm cũng chẳng có gì lạ.

Trên đường mua cơm về, Vương Tuấn Khải bắt gặp Lưu Chí Hoành cũng đang đi về hướng nhà mình. Lấy làm lạ cậu liền gọi lại hỏi:

_Lưu Chí Hoành! Tại sao cậu lại đi đường này?

_A! Chào nam thần! Em đến nhà Vương Nguyên.

_Sao không đợi tới chiều rồi hẵng đến? Bây giờ rủ đi học có phải quá sớm không?

_Không phải rủ đi học, sáng nay bọn em có tiết nhưng không thấy Vương Nguyên đến, gọi điện cũng không được nên ăn trưa xong, em ghé qua xem cậu ta thế nào.

_Cậu cũng không gọi được cho em ấy sao?

_Vâng, anh cũng thế à?

_Anh định gọi em ấy đi ăn mà không được, nên đã mua cơm về rồi. Tối qua mắc mưa anh tá túc lại đó một đêm. Chỗ này coi như hậu tạ đi – Vương Tuấn Khải vừa nói vừa nhấc nhấc hai cái túi trong tay cho Lưu Chí Hoành xem.

Khu nhà của Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải cũng cách đó không xa lắm, đi thêm vài bước đã tới nơi. Vương Tuấn Khải nhìn thấy mẩu giấy vàng vẫn còn trên cửa liền nhíu mày, điều đó chứng tỏ Vương Nguyên từ lúc cậu đi chưa hề ra khỏi phòng. Nhóc con này, ngủ cũng không ngủ nhiều như vậy chứ.

Lưu Chí Hoành tiến đến đập cửa gọi Nguyên Nguyên, nhưng bên trong chỉ vọng ra tiếng sủa của Đô Đô, không nghe thấy tiếng ai cả. Vương Tuấn Khải đập cửa mấy lần không được liền có chút sốt ruột.

Đúng lúc cậu vội vàng chuẩn bị phá cửa xông vào thì thấy Lưu Chí Hoành móc ra một cái chìa khóa phụ bên dưới chậu cây thạch thảo nhà cậu, sau đó mở cửa. Vương Tuấn Khải tròn mắt nhìn Lưu Chí Hoành thực hiện một loạt động tác, trong lòng có chút không vui., hoàn toàn quên mất không hỏi tại sao cậu ta không mở cửa ngay từ đầu.

Trong nhà vẫn y nguyên như lúc sáng nay Vương Tuấn Khải đi khỏi, Ali Fox Vương Nguyên vẫn đang nằm cuộn tròn trên tấm đệm. Nhưng Vương Tuấn Khải đứng đó gọi mấy tiếng Vương Nguyên cũng không thấy cậu nhóc trả lời. Cậu hốt hoảng chạy tới xem thì thấy Vương Nguyên khuôn mặt đỏ bừng, cả người đều nóng, còn đang mê man.

Vương Tuấn Khải vội vàng quay lại nói với Lưu Chí Hoành:

_Cậu ở đây trông nhà, tìm cách liên lạc với người nhà em ấy nữa. Anh sẽ đưa em ấy đến bệnh viện, sốt cao lắm!

Sau đó chẳng đợi Lưu Chí Hoành trả lời, Vương Tuấn Khải vội vàng cõng Vương Nguyên chạy xuống nhà, gọi xe đi bệnh viện. Mới hôm qua rõ ràng còn vỗ ngực tự hào không sợ mấy hạt mưa, thế mà hôm nay đã sốt cao rồi. Vương Nguyên em được lắm, hôm đầu tiên hẹn nhau ăn trưa em dám bị ốm. Sau này em nhớ bồi anh ăn trưa bù đắp đi.

Vương Nguyên lên cơn sốt liền mê man không biết gì, một đường đều là Vương Tuấn Khải ôm người vào bệnh viện cấp cứu. Cũng may phát hiện nhanh nên cũng không nặng lắm, chỉ truyền nước và nghỉ ngơi hai ba ngày là khỏi.

Lúc Vương Nguyên tỉnh lại thì đã là xế chiều, cậu nhóc thấy đầu mình ong ong, cánh tay phải tê nhức. Định động đậy cánh tay cho khỏi tê thì đã thấy tay mình bị giữ lại. Vương Tuấn Khải thấy Vương Nguyên tỉnh, liền giữ cánh tay cậu nhóc, tránh cho kim truyền nước bị chệch.

Vương Nguyên nhìn Vương Tuấn Khải, lại nhìn theo ống truyền cắm trên tay mình, một bộ hoàn toàn không hiểu gì. Vương Tuấn Khải trông theo ánh mắt ngơ ngác của người kia liền bật cười, nửa đùa nửa thật nói:

_Ai hôm qua còn vỗ ngực bảo không sợ mấy hạt mưa? Hôm nay sốt phải vào viện rồi.

_A~

_Thế nào, giờ thì sợ rồi chứ. Sau này mắc mưa em nhớ sấy khô tóc trước đi. Đừng ngâm lâu như vậy, ốm là đúng rồi…

_Đau…quá…- Mặc cho Vương Tuấn Khải ngồi bên cạnh lải nhải, Vương Nguyên khẽ giựt giựt cánh tay phải, tỏ vẻ bị chuột rút rất đau.

_Đừng động đậy, chệch kim bây giờ. Đau ở đâu anh xoa cho?

Vương Tuấn Khải nói xong cũng chẳng chờ Vương Nguyên trả lời, cứ thế tự động xoa bóp cánh tay đang cắm kim truyền dịch của cậu nhóc. Cáo nhỏ được xoa bóp thoải mái, trong lòng liền cảm động. Nam thần thật tốt, tay nghề xoa bóp lại chuyên nghiệp.

Đúng lúc đó Lưu Chí Hoành và mẹ của Vương Nguyên đi vào. Mẹ Vương Nguyên nghe tin con trai bị sốt phải vào viện liền vội vàng chạy tới. Có điều nhà xa, mất thời gian đi xe nên mãi cuối buổi chiều mới tới nơi. Bà hỏi Vương Tuấn Khải tình hình của Vương Nguyên, rồi rối rít cảm ơn cậu.

_Đúng rồi, nam thần, anh chưa ăn trưa đúng không? Lúc nãy đồ ăn anh mua đều để ở nhà Vương Nguyên rồi. Anh không thấy đói à, mau đi ăn đi – Lưu Chí Hoành chợt nhớ ra việc này, bèn lên tiếng nhắc nhở.

_À, lo nhóc con này bị sốt liền quên luôn ăn cơm, anh cũng không thấy đói nữa, đợi lúc nào ăn bữa tối luôn cũng được – Vương Tuấn Khải thoải mái nói.

_Không được, bỏ bữa sẽ hỏng dạ dày, con mau đi ăn đi, Vương Nguyên có dì ở đây trông rồi – mẹ Vương Nguyên lên tiếng.

_Khải…ca, anh…mau…đi…ăn – Vương Nguyên nghe thấy nam thần lo lắng cho mình quên cả ăn cơm, trong lòng càng thêm cảm động. Cậu nhóc lí nhí nói mấy tiếng.

_Được rồi, được rồi, anh đi ăn. Em cũng tĩnh dưỡng tốt vào, chóng khỏe nhé!

Vương Tuấn Khải xoa đầu Vương Nguyên một cái, rồi có chút miễn cưỡng đi khỏi phòng bệnh. Thực lòng cậu vẫn muốn ở đó, ở cùng Vương Nguyên lâu hơn một chút, thuận tiện chăm sóc, gia tăng tình cảm. Lúc ốm đau là lúc người ta nơi lỏng phòng bị, dễ bị tấn công nhất. Cơ hội tốt như vậy còn chưa tận dụng được hết, thật uổng phí mà.

48 thoughts on “[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 19

  1. từ đầu đến cuối em chú ý mỗi đoạn xoa bóp, tiếc là chỉ xoa bóp….tay =)))))) mình biến thái quá :))))

  2. Trời ơi là trời đất ơi là đất, đọc gần hết rồi, tuy đoạn xoa bóp rất có mùi lợi dụng nhưng cũng coi như là anh nam thần quan tâm chăm sóc cho em đi, còn mấy dòng cuối lại lòi bộ mặt vô sỉ ra, ôi cuộc đời tui =))))))

  3. Mọe ơi….ss ra chương mới nhanh qá..iu iu ss qá :* :* :* cơ mà ss cho thêm tí đường nữa đi ss….zậy ms hấp dẫn…hehe. ^^

  4. Ơ, thế hóa ra ko phải nam thần mặt zâm bệnh à? Há há, ôi giời ơi cu cậu ghi điểm trước nhạc mẫu đại nhân kià haha (ღ˘⌣˘ღ) Vẫn còn lỗi chính tả nha ss, nếu ko soát ra thì tí em sưả cho, giờ đang onl đt à :3

      • ủa, khi sáng rõ ràng thấy “xuất cơm”, ss sửa rồi còn gì :3 em chỉ chỉnh lại xíu chấm phẩy, hình như ss mỏi tay chỗ nào là chấm thì phải á :)))))
        nam thần bệnh trăm lần thì em cũng ko thấy tội đâu ss =))))) tội Vương Nguyên nhi bị hắn ăn đậu hũ thôi :v

      • ờ thì ss có đọc lại soát lỗi rồi cũng có comment nhắc nữa. Còn về dấu chấm ss cũng ko chắc 😥
        Nam thần phải khỏe thì mới chăm Nguyên được :))

      • Soát lỗi chứ ko phải “xoát” chị ạ :3 Nam thần chăm gì chớ, được cái ăn đậu hũ là giỏi :v

  5. Cứ tưởng chap này Tiểu Khải bị phát hjện rùj chứ :3 .
    Ss vjết hay quá tung bông
    bgjờ hoàn ss?

  6. Rõ ràng là lợi dụng lúc ngta ốm để ăn đậu hũ mà =.= Sau 1màn nhiệt tình chăm sóc này em chỉ thấy Khải nó vừa đen tối vừa cáo già >”<

  7. Đọc đến khúc Nam thần vì ng ta mà quên ăn cơm, lại còn nhất mực muốn ở lại trông ng ta thật cảm động 😥 đã thiết nghĩ đem bạn nhỏ gả đi đc r, nhưng mà đọc tới câu cuối… cậu Vương, thỉnh cậu kiềm chế =)))) ng ta còn đang phải truyền dịch đó =)))))

  8. Hay lắm a~
    Có cảm giác là bởi vì e thúc nên chị đăng 2 chap liên tiếp a~
    2 chap liền luôn nga~…yêu chị lắm a~
    Ra nhanh như v làm e vui đến nỗi cười cả mấy ngày a~ ^^
    Mau end đi r còn đào hố khác nữa a~

  9. Anh gì mắc bệnh cảm nắng ơi, thuốc Vương Nguyên đắt lắm, anh chưa uống được =))))))))))))))))))

    p.s: cứ chờ vài hôm lại thấy cô năng suất (trùng hợp thay toàn những hôm tôi mất mạng 😥 )

    sắp hết rồi cố lên nha cô ^^

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s