[Blood] chương 1


 

Vương Tuấn Khải lắc lắc ly Bloody Mary (*) trên tay, chăm chú nhìn vào cậu nhóc đang vui vẻ cười đùa cách đó không xa. Đó sẽ là con mồi tiếp theo của hắn trong đêm nay.

Cậu nhóc có nước da trắng nõn, nếu khuôn mặt không vì ánh đèn chiếu vào mà ửng hồng thì có lẽ cũng trắng chả kém gì hắn. Nét mặt khi cười lên hồn nhiên rạng rỡ kia hoàn toàn không phù hợp với bầu không khí hỗn loạn trong hộp đêm lúc này. Cần cổ thon dài mảnh khảnh, có phần hơi gầy làm mạch máu dưới lớp da như ẩn như hiện.

Vương Tuấn Khải có thể nhìn thấy máu tươi đang cuồn cuộn chảy, đỏ sậm ở trong mắt. Nhóc con kia dáng người gầy như vậy, có lẽ uống sạch cũng không được bao nhiêu máu. Nhưng sẽ là thứ máu hảo hạng có một không hai, cách xa như vậy mà mùi máu thanh khiết đã xộc vào mũi Vương Tuấn Khải, khiến cho hắn khó lòng bỏ qua.

Con người gần đây có thật nhiều thú vui kỳ cục, ngày trước nửa đêm bước chân ra ngoài thì đã chẳng còn một bóng người, chúng đều trốn trong ngôi nhà của mình với thánh giá và tỏi. Bây giờ thì khác, nửa đêm vẫn có thể trà trộn trong một đám đông cuồng loạn, tìm kiếm con mồi ngon nhất mà mình thích.

Vương Tuấn Khải là một gã ma ca rồng khó tính, hắn không thích uống loại máu pha lẫn hơi men hay thuốc kích thích. Mà trong hộp đêm này, tìm một người không uống rượu, không dùng thuốc còn khó hơn việc ma cà rồng đi ra ngoài vào ban ngày. Vì thế mặc dù Vương Tuấn Khải bước vào quán bar, nhưng chủ yếu là để uống rượu, chưa bao giờ có ý định săn mồi ở đây.

Cho đến hôm nay, khi mùi máu thanh khiết không hỗn tạp bay vào trong mũi, hấp dẫn ánh mắt của hắn đọng lại trên cần cổ của thiếu niên. Cơn khát máu ngủ yên trong hắn lại trỗi dậy. Bloody Mary đỏ rực như màu máu lại chẳng làm giảm cơn khát chút nào, hơi men cuồn cuộn càng làm cổ họng rực cháy.

Không biết Vương Tuấn Khải đã uống hết bao nhiêu ly Bloody Mary, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy thiếu niên kia cùng bạn bè rời khỏi hộp đêm. Hắn lẳng lặng đứng dậy đi theo, lướt đi giữa đám đông nhốn nháo như chốn không người, nhanh chóng bắt kịp con mồi của mình.

Cậu thiếu niên kia đi đến một ngã ba thì tạm biệt bạn bè rồi rẽ sang một hướng khác, hoàn toàn không biết phía sau mình có một kẻ săn mồi ẩn nhẫn bám theo. Vương Tuấn Khải là một kẻ săn mồi khôn ngoan và lười biếng, hắn không thích cảm giác rượt đuổi và chinh phục, hắn muốn tận hưởng cảm giác nhìn con mồi từ từ sa vào một cái bẫy do hắn đặt sẵn, để rồi vùng vẫy trong vô vọng.

Vì thế đến khi con mồi của hắn rẽ vào một ngõ vắng không một bóng người, hắn mới từng bước một bước ra khỏi bóng tối. Không xuất hiện thình lình giống như một cơn ác mộng đáng sợ khiến con mồi hoảng hốt chạy trốn, mà xuất hiện tựa như một vị thần cứu rỗi vào lúc nửa đêm.

Vương Nguyên, hay chính là cậu thiếu niên kia, nhìn thấy có người trong ngõ vắng, ban đầu cũng không để ý lắm, vì cho rằng ai đó đi chơi về muộn giống cậu thôi. Cho đến khi khuôn mặt người kia từ từ hiện rõ dưới ánh đèn đường vàng vọt, cậu bỗng dừng bước, ánh mắt ngay lập tức bị thu hút.

Dáng người dong dỏng cao và nước da trắng vô cùng bắt mắt, lại khoác trên mình một bộ tây trang thẳng thớm như vừa lấy ở tiệm về, hoàn toàn không giống một người quay cuồng trong hộp đêm đến tận khuya. Thế nhưng điều Vương Nguyên thấy kỳ quặc nhất chính là người kia còn đang cười với cậu, nụ cười để lộ hai chiếc răng khểnh sáng lấp lánh, trông tựa như một hoàng tử vừa bước ra từ trong tranh.

Cậu dường như bị nụ cười đó mê hoặc, linh tính mách bảo đây là một gã nguy hiểm, mình nên chạy đi, thế nhưng đôi chân lại không nghe lời, cứ đứng yên chờ người kia chậm rãi bước lại gần.

Vương Tuấn Khải đi không nhanh không chậm, đủ để cho con mồi vừa sợ hãi vừa bị mê hoặc, nơi lỏng cảnh giác. Cho đến khi cách con mồi chỉ còn một bước chân, hắn dừng lại, khóe miệng khẽ nhếch khiến cho nụ cười càng có ma lực sâu hơn. Hắn dùng chất giọng trầm khàn của mình, cất tiếng hỏi:

_Ngươi tên là gì?

_Vương Nguyên.

_Được, ta sẽ nhớ kỹ.

_Còn anh ?

_Nếu còn sống thì ngươi sẽ biết.

Vương Nguyên nghe được câu trả lời, ánh mắt bỗng trừng lớn lên, nguy hiểm cận kề khiến adrenaline của cậu tăng cao, mạch máu không ngừng đập dồn dập. Lý trí mách bảo đôi chân mau chạy trốn, nhưng đôi chân lại bị một sức mạnh vô hình níu lấy không tài nào nhúc nhích nổi.

Vương Tuấn Khải nghe rõ tiếng mạch máu trong cơ thể trước mặt chảy ào ạt, mùi máu thơm phức khiến hắn thèm khát. Hắn liếm nhẹ môi, rồi từ tốn tiến sát cần cổ người phía trước. Mỹ vị nếu uống một hơi cạn sạch sẽ không ngon, phải nhấm nháp từng chút một mới là thưởng thức.

Vương Nguyên cảm thấy mạch máu mình căng lên khi đầu lưỡi người phía trước chạm vào cần cổ. Vương Tuấn Khải tinh tế cảm nhận phần da non mịn ở cổ người kia, hưng phấn hít sâu một hơi, loại máu dưới lớp da này mùi vị chắc phải ngon hơn mười phần so với mình tưởng tượng.

Rốt cuộc nhấm nháp đủ, Vương Tuấn Khải vươn dài răng nanh, một ngụm cắn xuống cần cổ trước mặt. Máu tươi ngọt lịm theo vết rách chảy vào cuống họng, dễ dàng khiến người ta say hơn nghìn lần so với một ly Bloody Mary.

Vương Nguyên cảm nhận rõ ràng cái đau tê tái khi bị răng nanh xé rách cần cổ, cảm nhận được cả sự hỗn loạn trong cơ thể khi máu từ từ bị rút ra. Ở trong lằn ranh giữa sự sống và cái chết, sự khao khát được sống trong cậu trỗi dậy. Cậu cố gắng bật tung nút áo sơ mi, hy vọng chiếc thánh giá đeo trên cổ sẽ giúp mình sống sót.

Vương Tuấn Khải đang chìm trong khoái cảm mỹ vị, đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình bỏng rát. Hắn tạm rời khỏi cần cổ của con mồi, cúi đầu nhìn xuống, con mồi thế nhưng đang cầm một chiếc thánh giá bằng bạc ấn vào lồng ngực hắn. Lớp tây trang đã bị thánh giá xuyên thủng, da thịt bên trong cũng đang bị thánh giá đun nóng chạm khắc, phát ra những tiếng xì xì ghê rợn.

Hắn vội vã đẩy con mồi ra xa khỏi mình, lẩn trốn cây thánh giá. Vương Nguyên thoát được răng nanh của ma cà rồng, thế nhưng vết thương trên cổ vẫn không ngừng chảy máu. Máu đỏ uốn lượn chảy ướt vạt áo sơ mi mà cậu cố gắng bật tung lúc nãy, tạo thành một cảnh tượng vừa rùng rợn vừa mê hoặc.

Vì mất máu quá nhiều, Vương Nguyên cảm thấy ánh mắt của mình nhòe đi. Nhưng cậu không muốn ngất xỉu lúc này, nếu ngất ở đây chắc chắn tên ma cà rồng kia sẽ không tha cho cậu. Cậu đứng lên định chạy, nhưng cơ thể thiếu máu tựa như không còn sức lực, chạy được một bước đã gục ngã.

Trong đầu xoay chuyển không ngừng, nghĩ mãi không ra con đường nào khác, Vương Nguyên đành đánh cuộc với tử thần, cướp lại máu của chính mình từ trong miệng tên ác ma kia. Cậu cầm chắc thánh giá trong tay, từ từ bước lại gần phía Vương Tuấn Khải, lúc này vẫn đang đứng im lìm ôm ngực, nhìn cậu chằm chằm.

Hít một hơi thật sâu lấy dũng khí, Vương Nguyên một tay cầm thánh giá giơ ra phía trước, một tay hành động nhanh như chớp níu lấy cần cổ của tên ma cà rồng. Đầu lưỡi nhanh nhẹn liếm lấy máu tươi còn đang loang lổ trên bờ môi lạnh lẽo nọ.

Vương Tuấn Khải hoàn toàn bị bất ngờ, không kịp phòng bị, miệng khẽ hé mở để cho đầu lưỡi của con mồi thuận tiện lẻn vào miệng mình. Vương Nguyên không suy nghĩ nhiều, máu trên cổ cậu giờ đã ngừng chảy, cậu chỉ hy vọng lấy lại lượng máu vừa đủ để chạy thoát khỏi đây. Đầu lưỡi tham lam càn quấy trong khoang miệng tên ma cà rồng, liếm kỹ từng chân răng như sợ bỏ sót một giọt máu ở đó.

Vị máu tanh tưởi đọng trên đầu lưỡi khiến Vương Nguyên nhíu mày, cậu thấy buồn nôn, thế nhưng không thể vì thế mà bỏ cuộc, máu cậu lấy lại vẫn chưa đủ. Đầu lưỡi liếm xong chân răng rồi bắt đầu dò xét đầu lưỡi của ma cà rồng, quấn lấy như muốn vắt kiệt máu tươi còn dính trên đó.

Vương Tuấn Khải cảm thấy mình điên rồi, thế nhưng để mặc con mồi trước mặt làm loạn lên trong miệng. Cây thánh giá nhỏ xíu nhóc con này nắm trong tay cùng lắm cũng chỉ làm hắn xước da một chút thôi.

Cảm xúc của hắn từ kinh ngạc đến thú vị, sau đó cảm thấy mình bị điên. Vị máu trong miệng vốn là một loại mỹ vị, trộn lẫn với nước bọt và đầu lưỡi mềm dẻo của người trước mặt lại biến thành một loại còn trên cả mỹ vị. Ngọt đến tận tâm can. Vương Tuấn Khải thế mà bị mỹ vị cuốn theo, đầu lưỡi cũng quấn quýt lấy đầu lưỡi con mồi, muốn hòa tan tất cả ngọt ngào trong khoang miệng.

Vương Nguyên hôn thẳng đến khi cảm thấy máu tươi còn sót lại trong miệng tên ma cà rồng đã bị mình liếm sạch sẽ mới dừng lại. Không biết cậu lấy lại được bao nhiêu máu nhưng sức lực trong người cũng hồi phục được một phần. Cậu liếm nhẹ khóe môi, rồi buông tên ma cà rồng ra, lùi dần về phía sau và quay đầu chạy.

Vương Tuấn Khải nhìn theo bóng lưng con mồi chạy đi cũng không nghĩ đuổi theo. Hắn đưa tay sờ lên môi cười khẽ một tiếng, rồi nói thật lớn :

_Vương Tuấn Khải, nhớ kỹ.

_Cái gì? – Vương Nguyên đang cắm đầu chạy nhưng vẫn theo bản năng bật ra câu hỏi.

_Tên của ta – Vương Tuấn Khải tuy đứng cách đó khá xa nhưng vẫn nghe rõ mồn một – đã nói nếu ngươi còn sống sẽ cho ngươi biết tên của ta.

——————– END ———————-

Ghi chú:

(*) Bloody Mary: Một loại cocktail có màu đỏ như máu. Khuyến cáo search google thì nên search Bloody Mary cocktail :))

56 thoughts on “[Blood] chương 1

      • …. ít có ác … TvT . Tui tưởng treo đầu dê bán thịt chó nên mới đâm đầu vào đọc đó ;_____;

      • Tui có bao giờ treo đầu dê bán thịt chó =)))))) đặc biệt là Kiss ver lại càng không =))))) Năm nay ko những tui tập trung viết long mà còn mở đầu một loạt bằng máu và Kiss nữa kìa =))))))

      • Thôi rồi, nghe kiss thì ham… nghe máu … * đá đá*
        Bà có thể để tui hạnh phúc trọn vẹn được không vậy !?
        Phải vừa ngọt ngào vừa cay đắng bà mới chịu sao T^T
        Đồ má ghẻ !

  1. =)))) em đề nghị ss tiếp tục công cuộc đào hố. Hố này nông quá em nhảy ko đã~~~~~ Văn phong ss dùng viết thể loại này cũng hấp dẫn nữa :))) Mà con mồi này sao “máu liều” quá vầy ss :))) Ko biết là tiếc máu hay tiếc giai đẹp đây =)))

  2. Em thấy người khác kêu gào đòi hố rồi nên em không đòi nữa =)))))))
    Nhưng mà nếu mà có hố thì nấu xôi thịt đi ss (〜 ̄▽ ̄)〜 =))))))))) ~~~~~
    H H H =)))))

  3. Nghe ss miêu tả mà em cũng thèm đc cắn Nguyên Nguyên 1miếng T.T Chắc ngon lắm >x<
    À nhưng mà em thấy cái lý do để dẫn đến nụ hôn nó hơi bị gượng ss ạ. Biết là chi tiết trong fic k cần đúng với thực tế lắm nhưng mà nó hơi vô lý thật :3

  4. Ss ơi phải ss muốn nói adrenaline?
    Em đọc cái này xong chỉ muốn cắn bảo bối phát :)))
    Cơ mà em nó quá liều, đã bị cắn còn đòi lại máu kiểu đó o__o.. may mà bạn ma cà rồng này hiền, à ko hiền nhưng mê trai đẹp :))))
    Ss tả thiệt đẹp nhưng dù sao cái kiss này chưa có tình yêu nên em chưa thích lắm, em thích ma cà rồng, rồi yêu con người, kiểu yêu đối phương nhưng người ta cũng là con mồi, vừa muốn hôn tới bùng cháy vừa phải kiềm chế ko làm chết người ta, nên chi là em đặt gạch chờ thêm chap nữa của ss, hoặc extra, hoặc gì đó, miễn là có T__T

    • ủa vậy từ đó sai hả, tại ss tra google thấy đúng chính tả rồi o____o hu hu
      cũng có chút mê trai đẹp đó =))
      uhm ss sẽ ra short fic cái này thật, nhưng có lẽ ko đc như mọi ng tưởng tượng đâu o_____o

  5. cái kiss ver này thực lạ nha, em thích á :3 cầu ss cho thêm shot hay quất lun short/longfic đi ợ :))) clq cái kiểu hôn “lấy lại máu” này cẩu huyết quá ợ :3 này thì lấy máu người đọc lun rồi a~~

  6. Có vài lỗi nha ss, ‘xa vào’ – sa vào, ‘nơi lỏng’ – nới lỏng. Máy em ko load được wp nữa nên ss chịu khó chút nhé 😥
    Cũng muốn cmt gì đó nhưng mọi người cũng nói gần hết rồi, em phá game tìm lỗi chính tả vậy :3

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s