[30.1.2015]

Không phải fic, chỉ trong lúc nhàm chán vậy đó mà, cũng không phải do mình buồn gì đâu ….

[30.1.2015]

Trời sầm sì, bão bùng khiến người ta không vui. Nắng tắt mà không tắt hẳn, nhuộm cả trời, cả đất thành một màu cháo lòng.

Người không khóc thì trời khóc.

Thế nhưng lúc này, hình như người không khóc được, trời cũng không khóc được.

Giống như đang mang một tâm trạng xám xịt, buồn rầu ảo não đến phát khóc, nhưng nhìn quanh lại chỉ có một mình, khóc cũng không ai thấy, buồn cũng không ai hay.

Thế là gói nỗi buồn lại trong lòng, gắng gượng trưng ra một khuôn mặt có nắng. Nhưng cái nắng vàng vọt này lại chỉ càng làm thổn thức không ngừng cuộn lên. Thế rồi chỉ đợi có người hỏi tại sao lại trưng khuôn mặt ấy là òa khóc. Khóc một ít thôi. Khóc cho nhẹ lòng.

Rồi một ít ấy đợi khi người hỏi mình quay đi rồi, bắt đầu òa ra như đê vỡ, dầm dề, tức tưởi. Lấy tay gạt đi nước mắt, nhưng càng gạt càng rơi nhiều hơn. Nước mắt mặn chát tràn qua kẽ tay, tựa như nỗi buồn hóa thành thực thể. Khóc cho vơi bớt đi.

Không có nỗi buồn nào đau đến không khóc được, không có nỗi buồn nào mắc nghẹn trong vòm họng. Chỉ là con người tưởng thế thôi. Buồn đến một lúc nào đó rồi vẫn sẽ khóc, khóc cho buồn thương vơi bớt đi.

Khóc không được, buồn ủ lâu trong lòng, cuối cùng tâm trạng cũng thối nát.

[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 20

Móa càng viết càng thấy dài =v= 😥

c20

Rời khỏi bệnh viện cũng đã là xế chiều, Vương Tuấn Khải đi được một lúc bắt đầu thấy hoa mắt, đành cố gắng lết đến quán bánh bao gần đó ăn tạm một chút. Cậu vốn bị hạ đường huyết, bỏ bữa nhất định sẽ không ổn, thế nhưng ôm người đi bệnh viện quả thực không nhớ được chuyện ăn uống nữa.

Read More »

[Blood] Chương 5

Vết thương của mẹ Vương Nguyên tuy không nguy hiểm nhưng vẫn phải nằm lại bệnh viện theo dõi. Vương Nguyên luôn ở bên mẹ mình, lấy lý do sợ hãi không rời khỏi bà nửa bước, đến giờ cơm thì nhờ người nhà bệnh nhân khác mua giúp. Phòng bệnh của mẹ cậu luôn kéo rèm cả ngày, chỉ để lại một khe hở cho ánh nắng hắt vào sưởi ấm.

Read More »

[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 19

Tình hình này thì Chương 20 chưa end được :))) Chắc còn vài ba chap nữa mới hết =3= c19

Vương Tuấn Khải bởi vì đêm qua thao thức không ngủ cho nên hôm sau dậy rất muộn. Cậu bị cái đầu xù rúc vào lồng ngực không ngừng cọ cọ đánh tỉnh. Mắt nhắm mắt mở nhìn thấy khuôn mặt say ngủ của Vương Nguyên ngay sát mình. Vương Tuấn Khải nhoẻn cười, thơm lên trán cáo nhỏ một cái.

Read More »