[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 15


Tui biết là mọi người đợi khá lâu rồi, nhưng cuối năm công việc thật sự rất bận TT^TT. Cám ơn mọi người đã ủng hộ nha ~~~

Ăn cơm trưa xong, Vương Tuấn Khải vì sợ chuyện mình chính là tên hàng xóm đáng ghét bị bại lộ, đành chia tay Vương Nguyên, đi vòng sang hướng khác. Kết quả ở ngoài trời phơi nắng, phơi gió một trận run lập cập mới dám về nhà.

Vương Nguyên đem một bịch đồ ăn về cho Đô Đô, vừa đi vừa huýt sáo vô cùng vui vẻ. Nhưng khi về đến nhà nhìn thấy hai cánh cửa trống trơn, tâm trạng lại đột nhiên chùng xuống.

Tên tự luyến thế mà vẫn cầm mẩu giấy của mình đi mất, không thèm nhắn lại, có khi nào hắn đang bệnh nằm chết dí trong nhà không. Cảm thấy cục tức chẳng thể nào tan đi được, Vương Nguyên đặt túi đồ ăn xuống, tiến tới gõ cửa nhà bên cạnh thăm dò:

_Anh có đó không?

Đương nhiên không có ai trả lời, tên tự luyến lúc này vẫn còn đang tản bộ bên ngoài, thầm nhủ đi dạo chút cho tiêu cơm, vừa đi vừa hắt xì liên tục.

Vương Nguyên đợi hồi lâu không thấy gì, bèn cầm cái nắm cửa xoay một chút thử xem có khóa không. Dù sao ở một mình vô cùng nguy hiểm, nhỡ ốm thật không trả lời nổi thì biết làm sao được.

Cửa khóa, Vương Nguyên thất vọng đá đá cánh cửa, sau đó xách đồ ăn về cho Đô Đô, quyết định không để ý tên hàng xóm nữa.

———————————————-

Vương Tuấn Khải nhìn đồng hồ, ước chừng Nguyên Nguyên đã về đến nhà mới cất bước đi về phía khu nhà của mình. Bước lên bậc cầu thang cuối cùng, nhìn thấy chậu thạch thảo tím mình bỏ bẵng bao lâu nay vậy mà vẫn phơi phới đung đưa trong gió, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp. Đưa tay sờ vào túi áo khoác, mẩu giấy vàng ban sáng vẫn còn ở đó, Vương Tuấn Khải nhoẻn miệng cười bước vào trong nhà.

Ra khỏi cửa sau khi đã chuẩn bị sẵn sàng đến trường, Vương Tuấn Khải không quên cầm đinh ghim gắn thêm một mẩu giấy lên cửa nhà bên. Đang lúc cậu đọc lại nội dung trên đó xem có sai chính tả hay không, thì bỗng nghe thấy tiếng mở cửa từ bên trong. Vương Tuấn Khải chẳng kịp suy nghĩ, nhanh như chớp chạy về nhà mình, đóng sập cửa lại, cũng còn may là chưa khóa cửa.

Vương Nguyên vừa bước chân ra ngoài đã nghe thấy tiếng đóng cửa thật mạnh từ nhà bên liền có chút giật mình. Cậu nhóc ngơ ngác nhìn cánh cửa bên cạnh hồi lâu, sau đó bĩu môi lẩm bẩm:

_Xem ra không bị ốm. Đóng cửa cũng dùng lực như vậy.

Biết tên kia vừa về nhà, Vương Nguyên cũng chẳng buồn hỏi thăm chuyện hồi sáng mẩu giấy biến mất, rồi không có ai trong nhà nữa. Cậu kiểm tra cánh cửa nhà mình, cầm lấy mẩu giấy vàng bỏ vào túi, sau đó nhanh chóng đến trường đi học.

Vương Tuấn Khải đứng dựa sau cánh cửa, tim đập thình thịch, may quá chút xíu là bị phát hiện rồi. Trong lòng không khỏi cảm thán mình thật giống một tên biến thái chuyên đi rình mò nhà người khác.

Chờ cho tiếng bước chân vội vã của Vương Nguyên tắt hẳn, Vương Tuấn Khải mới thò đầu ra khỏi cửa, không hiểu sao dáo dác nhìn sang nhà bên cạnh rồi mới bình tĩnh đi xuống lầu.

Cậu tính toán đường đi tới trường một chút, có thể chạy theo đường tắt sau đó giả vờ như tình cờ gặp Vương Nguyên ở ngã ba đi. Nghĩ là làm, Vương Tuấn Khải ba chân bốn cẳng chạy đến trường.

Chân dài bình thường đều vô cùng lợi thế, chạy như thế này chắc hẳn phải nhanh hơn Vương Nguyên đi bộ đến trường rồi. Người nào đó thầm nghĩ.

Thực tế chứng minh Vương Tuấn Khải tính toán rất chuẩn, lúc cậu chạy tới ngã ba thở dốc một hồi thì cũng nhìn thấy Vương Nguyên vui vẻ huýt sáo từ từ đi đến. Vương Tuấn Khải giơ tay gọi Vương Nguyên, thế nhưng bởi vì hơi thở vẫn chưa bình ổn thành ra phải lắp bắp một lúc mới nói được hết câu:

_Vương….Vương…Nguyên…thật…thật…tình…cờ…lại…gặp…gặp…em….rồi.

_Phì – Vương Nguyên bật cười – Vâng thật tình cờ, không ngờ anh chạy tới đúng lúc như vậy, có phải anh cố tình chạy đến đợi em không? Vừa hay chúng ta học chung tiết đầu buổi chiều.

_Không có – Vương Tuấn Khải lúc này đã bình ổn hơi thở, tuy có chút chột dạ nhưng vẫn bình tĩnh lắc đầu – là anh sợ muộn học nên mới chạy, em đi chậm thế này chắc là chưa muộn rồi, cùng đến trường đi.

_Vâng, cũng không còn sớm, nên đi nhanh một chút. Còn nữa nam thần, tên em là Vương Nguyên, không phải Vương Vương Nguyên. – Vương Nguyên nói hết câu liền ôm bụng phá lên cười.

Vương Tuấn Khải mặt đỏ tới tận mang tai, xem ra việc mình chạy đến đây đợi nói thế nào cũng không thể biến thành tình cờ được. Cậu đành cười trừ cùng Vương Nguyên đến trường.

———————-

Tiết đầu hai người học chung, đương nhiên là tiết Triết. Vương Tuấn Khải bình thường đều ngồi cùng bạn mình ở bàn trên, Vương Nguyên cùng Lưu Chí Hoành ngồi ở bàn dưới. Thế nhưng hôm nay, nam thần nào đó sau khi cùng ăn trưa, cùng đến trường với Vương Nguyên, liền không khách khí ôm sách vở của mình ngồi xuống cạnh cậu nhóc

Lúc Lưu Chí Hoành bước vào lớp, nhìn thấy chỗ ngồi quen thuộc của mình bị nam thần chiếm mất, trong lòng yên lặng nhỏ lệ, ngồi xuống bên cạnh nam thần.

Giờ Triết hôm đó trôi qua vô cùng kỳ lạ. Vương Tuấn Khải bình thường đều là thẳng lưng, chống cằm, ngủ (chuyện này Vương Nguyên ngồi phía sau nam thần, chỉ nhìn thấy bóng lưng, đương nhiên không biết), hôm nay đột nhiên hứng chí bừng bừng, nghe giảng, chép bài, vô cùng chăm chỉ. Vương Nguyên càng không phải nói, mặc dù nghe giảng tai này đều ra tai kia, ghi chép cũng chẳng biết mình ghi được những gì, nhưng tuyệt nhiên không hề nằm bò ra bàn như mọi khi.

Lưu Chí Hoành ngồi bên cạnh Vương Tuấn Khải nhìn thấy hết cả, trong lòng ấn tượng về nam thần càng thêm tốt đẹp, ấn tượng về Vương Nguyên càng thêm xấu tệ. Cái tên ham ăn, ham ngủ này, ngồi cạnh nam thần liền biến thành người khác ngay lập tức. Để xem cậu giả bộ được bao lâu.

Chẳng mấy chốc mà tiết Triết kết thúc, thế nhưng Vương Tuấn Khải lại không muốn kết thúc nhanh như vậy. Vắt óc mới nghĩ ra được một kế, cậu liền lấy tay khều khều Vương Nguyên, hỏi nhỏ:

_Vương Nguyên, mấy tiết trước anh không ghi bài đầy đủ, có thể cho anh mượn vở em không?

Vương Nguyên nghe thấy vậy, liền cúi xuống nhìn vở mình, kỳ thực mình viết cái gì, chính cậu cũng không dịch được nữa. Thế nhưng nam thần đã hỏi mượn, làm sao mà từ chối được. Cậu bèn gãi đầu, gãi tai đưa vở cho Vương Tuấn Khải, rồi nói:

_Thật ra, em cũng không ghi chép nhiều hơn anh bao nhiêu đâu. Hay là anh mượn vở của Lưu Chí Hoành đi.

_Sao lại khiêm tốn như vậy? Nhìn em chăm chỉ ghi chép cả giờ, chắc chắn ghi được nhiều hơn anh rồi – Vương Tuấn Khải vui vẻ nhận lấy cuốn vở, lật lật mấy trang ra xem. Thế nhưng càng lật, nụ cười trên môi cậu càng trở nên méo mó. Xem ra lúc mới nhìn thấy mẩu giấy vàng trên cửa, mình chê chữ em ấy xấu cũng không sai đi.

_Sao vậy? Chữ em xấu lắm hả? – Vương Nguyên nhìn thấy biểu cảm trên mặt Vương Tuấn Khải, chỉ biết gãi đầu cười trừ.

_Không có – Ai kia ngước lên nhìn đôi mắt trong veo của người bên cạnh, thật sự không thể nói thẳng như viết ra trên giấy được – Rất….rất…dễ thương…

_Phụt – Lưu Chí Hoành đứng gần đó bật cười – Em nói này nam thần, anh không cần an ủi cậu ta. Làm gì có kiểu chữ dễ thương, có cũng không đến lượt cái mớ gà bới này. Anh cứ chê xấu đi.

_Lưu Chí Hoành, ông bớt một câu cũng không ai bảo ông câm đâu, chữ của tôi rõ ràng…rõ ràng…dễ thương….

_Haha, vâng rất dễ thương – Lưu Chí Hoành nói dứt câu liền bò ra bàn mà cười.

Vương Nguyên tai đều đỏ cả lên, lúng túng không biết làm thế nào. Vương Tuấn Khải bị cuốn vở Triết của ai kia dọa cho tắc lưỡi, cuối cùng thở dài một hơi, gập cuốn vở lại, bình tĩnh nói:

_Được rồi, anh mượn vở bạn anh cũng được. Không phải đã hẹn tối nay đi tham quan chỗ anh làm thêm sao. Học xong, anh đợi em ở cổng trường nhé.

_A, vâng, được được – thấy nam thần chuyển đề tài, Vương Nguyên vội vàng gật đầu ngay lập tức.

58 thoughts on “[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 15

  1. Chỉ có 1 câu đọng lại được trong trí não này ….
    ” Lúc học Triết mình cũng kiếm 1 thằng Gấu học cùng có phải là điểm cao hơn không !? =]]]]] ”
    Tui toàn bò dài ra bàn =]]]

      • cười nhiều quá quên mất tiêu =)))))
        Tui đã nói là thích nhất thấy anh Khải vật lộn với vấn đề hình tượng mà lị :))))) mặt đao còn cố làm bộ làm tịch :)))))))

        đọc xong chap này kết luận rằng, cho con đi học nên kiếm cho nó một thằng người yêu, nó mới chăm chú nghe giảng được =)))))

      • càng làm bộ làm tịch thì càng lộ :))))))))
        Nó chỉ chăm chú nghe giảng đc 2 hôm đầu thôi :)))) sau đó quay ra ngắm nhau ngay mà :)))

      • gớm chăm chú nghe giảng chứ có được chữ nào vào đầu đâu =)))) lòng toàn mong thể hiện với người kia :))))

        hành anh Vương vật lộn thêm vài chương cho dzui đi nàng =)))))

  2. Trời ơi mới nghĩ đến giấy note là lên thấy giấy note liền, em nói em với mớ giấy có duyên mà ;))))
    Chap này dễ thương dễ thương dễ thương còn mắc cười nữa ss, ss lại viết hoài viết hoài 10 năm mới xong nha ss =))))))))
    Em hâm mộ bảo bối vì có VTK rồi đó :3

  3. Chúc ss buổi sáng tốt lành (ღ˘⌣˘ღ)
    Đọc chap này em cũng muốn cười lắm, cơ mà đang ăn mì nên sợ nó thò lò qua mũi đó mà (eo, ghê quá -_- ) Tối qua em đi ngủ sớm quá ko lượn vô nhà ss, Giấy nhắn đã 15 chap rồi mà hình như em chưa đc con tem nào T.T
    Aigu, đúng là sức mạnh cuả tềnh êu, đến môn chán ngán nhất cũng thấy thú vị nhất :v

      • Ss mà tung sáng sớm thì may ra em được tem :)))) Em thấy Triết hay mà, học cũng thú vị, nhất là khi thầy cô cho nghỉ học =)))))) À nhân đây khoe vs ss, em đã chia tay với anh Mác, cảm giác thực Yolo :v
        Không có chap mới đêm Noel mà lại có đúng ngày kỉ niệm DB nhà em, thực vui không tả nổi :3 (có chút liên quan không hề nhẹ)
        Mà chap này dù không muốn nói ra nhưng vẫn ngắn như mọi hôm lệ rơi

  4. Thi xong rồi… em cảm thấy thật…nói thế nào nhỉ…phởn…
    Giờ mới có thời gian vui vui vẻ vẻ ngồi com men cho ss cái chương 15 này…
    Vương Tuấn Khải mặt dày trong mấy cái siêu đoản văn đang làm em thấy không biết khóc hay cười…May mà ss tung ra cái này hình như da mặt Vương Tuấn Khải có mỏng đi chút ít (là em cảm thấy thế).
    Cơ mà…kiểu chữ dễ thương…vâng..thực là rất dễ thương… Đến Vương Nguyên cũng tự thấy là kiểu chữ của mình rõ ràng là “dễ xương”…Anh Vương Cua…anh rất biết lấy lòng người đẹp…

    • hihi :))) thì hoàn cảnh xô đẩy khác nhau, độ mặt dày cũng phải khác nhau chứ :))) mà vỗn dĩ ss tính dìm Khải trong fic này mà thế nào lại thành cứu vớt hình tượng rồi sao 😥

      • À không…đấy là em nói thế chứ…da mặt mỏng đi thì lại có cái khác tăng lên…ví dụ như…độ đao chẳng hạn…ヽ(´▽)/ ヽ(´▽)/ ヽ(´▽`)/
        Anh Cua trong fic này cứ gọi là ngơ ngơ, đơ đơ (〜 ̄▽ ̄)〜
        Kể cả tính toán việc tìm cách gặp mĩ nhân cũng để bại lộ…Chẳng lẽ da mặt mỏng bớt cũng mang tác dụng phụ sao?
        Mà đấy cũng chỉ là cảm nhận của em thôi… Nhỡ có gì sai ss đừng trách em~

      • hẳn ngơ ngơ, đơ đơ :))) trách em gì đâu (〜 ̄▽ ̄)〜 mỗi người một cảm nhận mà :))) ss chỉ thấy Khải bị dìm trong fic này cũng ko kém trong đoản =))

  5. Em đọc cái fic này một lèo rồi mới comment cho ss * chấp tay xin lỗi*
    Fic hay lắm lun á, ss mau ra chương mới nha (ღ˘⌣˘ღ)
    Tiện thể cho em hỏi, cái wp em tạo không đăng được bài viết mà chỉ hiển thị ở bản nháp. Mặc dù rất muốn đua đòi theo các ss viết fic Khải-Nguyên mà không được a~* chấm nước mắt*
    Ss chỉ em nha (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ hôn gió

  6. Hẳn là chữ dễ thương :v yêu rồi có khác, nhìn đâu cũng thấy màu hường =)) giờ Nguyên có ngoáy mũi chắc nó cũng khen tao nhã 😀

  7. Vậy bảo nó chỉ Nguyên cách ngoáy mũi sao cho hợp vệ sinh đi ss :v hay ngoáy giùm luôn 😀 (eo, nghĩ đã thấy ghê rồi, chả hiểu em đang viết cái gì nữa =.= )

  8. Óa chương này cả Vương Tuấn Khải lẫn Vương Nguyên đều dễ thương…
    Hazzz… 12 năm đi học chẳng ai khen em viết chữ dễ thương… huhu thật là bất hạnh…
    .
    Tự nhiên buồn quá, em cảm thấy gato với ss vì em ko viết fic hài hài hay giống ss vậy được 😥

    • ss thấy fic của em cũng hài hài mà, dù ss mới đọc mấy chương đầu nhưng cũng thấy hài :3,
      cơ bản ss cũng thích hài hài vui vui nên trc giờ hầu hết đều viết kiểu vậy 😀

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s