[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 8


Mấy hôm trước bạn bè có rủ Nguyên Nguyên tham gia câu lạc bộ âm nhạc trong trường. Vương tiểu Nguyên vốn là một người ưa thích hoạt động tập thể nên đương nhiên không ngần ngại tham gia. Thường thường một tuần có hai buổi sinh hoạt câu lạc bộ. Hôm nay là buổi đầu tiên Nguyên Nguyên đến ghi danh.

Hồn vía cậu nhóc vẫn mải lơ đễnh đi theo bóng lưng nam thần rời đi cuối tiết Triết, vì thế suốt một đường tới câu lạc bộ không hề tập trung. Trước bàn ghi danh thành viên mới là mấy đàn anh, đàn chị khóa trên. Nguyên Nguyên không để ý lắm, thẫn thờ đi tới trước bàn ghi danh. Người ta hỏi “Em tên là gì?” đến mấy lần cũng không biết.

Vương Tuấn Khải đang cúi đầu sau bàn đăng ký lấy làm lạ, tên ngốc nào đứng trước mặt mình mà hỏi đến ba câu không thấy trả lời vậy. Tò mò ngẩng lên nhìn người đối diện, vừa trông thấy bộ dạng ngơ ngác của người kia, Vương Tuấn Khải liền cười khẽ, hóa ra là nhóc con này, có phải lại bị vẻ đẹp trai của mình làm cho mê mẩn rồi không.

Vương tiểu Nguyên bị tiếng cười khẽ của người kia đánh tỉnh, chợt nhận ra mình ngẩn người nãy giờ, vội vàng lên tiếng định trả lời thì lại trông thấy một đôi mắt hoa đào cong cong, sau đó liền nói lắp:

_Ah, Em tên là…là….là…

_Là gì? – Vương Tuấn Khải chống cằm, khóe miệng càng ngày càng vén cao.

_Là…là…Vương…Vương….Nguyên…

_Vương Vương Nguyên, tên rất hay nha – nhóc con này sao lại run như thỏ nhỏ rồi, mình cũng có phải sói đâu, sợ cái gì. Trêu một chút cho hết sợ.

_Không…không phải…là…là…Vương Nguyên.

_À, là Vương Nguyên nha, cùng họ với tôi. Tôi tên là Vương Tuấn Khải, hoan nghênh em gia nhập câu lạc bộ.

_Vâng…vâng…

_Em học lớp nào?…- nam thần định bụng hỏi kỹ thành viên mới thêm một chút.

_Vương Tuấn Khải, sao lâu thế, vẫn còn mấy người nữa xếp hàng muốn ghi danh kia kìa, nhanh lên chứ. – Hội trưởng câu lạc bộ nhìn thấy có người làm việc chậm chạp liền lên tiếng nhắc nhở.

Vương Nguyên nghe thấy hội trưởng nhắc nhở lại nghĩ tại mình ngẩn người nãy giờ khiến người ta bị mắng, vì vậy mặt hơi đỏ, vội vàng chào một tiếng rồi đi vào câu lạc bộ. Vương Tuấn Khải ném cho hội trưởng một cái trừng mắt, còn chưa kịp hỏi lớp nào đâu. Mặc dù biết cậu ta học cùng môn Triết, nhưng môn đó ghép mấy lớp vào cũng không thể biết chính xác được.

Không hiểu sao, Vương Tuấn Khải cảm thấy giọng nói của thỏ nhỏ này rất quen thuộc, như đã từng nói chuyện qua với mình rồi, thế nhưng lại không thể nhớ nổi đã gặp cậu ta trước đây. Nghĩ mãi không ra, Vương Tuấn Khải cũng bỏ chuyện này ra sau đầu, tiếp tục ghi danh cho đàn em phía sau.

Tiếp đó sinh hoạt câu lạc bộ, vì có rất nhiều thành viên mới gia nhập thế nên buổi sinh hoạt hôm nay dành thời gian cho mọi người làm quen với nhau. Vương Tuấn Khải một bộ lười biếng, chống cằm ngồi một góc nhìn từng người lên phát biểu.

Vương tiểu Nguyên chẳng hiểu sao lúc ăn cơm trưa, lúc trong tiết Triết có thể ngang nhiên nhìn người không ngại ngùng gì, nhìn đến mức đi đường đụng cả vào cột điện. Thế mà trong buổi sinh hoạt câu lạc bộ hôm nay lại đặc biệt rụt rè, chỉ dám len lén liếc nhìn một cái, rồi lại quay đi ngay. Vương Tuấn Khải cảm thấy thú vị, tôi cũng không tính phí với cậu, nhìn thì cứ nhìn đi, làm sao phải ngượng ngùng như vậy chứ.

Thỏ nhỏ này lúc trước ngang nhiên nhìn, bây giờ hóa ra lại còn biết xấu hổ. Bộ dạng cũng được nữa, trắng trắng mềm mềm, nếu véo má một cái, chắc chắn sẽ rất thích.

Cứ như vậy, Vương Tuấn Khải từ bị nhìn, không hề để ý rằng chính mình cũng bắt đầu nhìn lại người ta. Vương tiểu Nguyên bị nhìn liền cảm giác mình đang làm chuyện xấu, nhìn lén bị phát hiện. Vì thế xấu hổ không dám nhìn thẳng nữa, muốn không nhìn nhưng ánh mắt vẫn vô thức thỉnh thoảng bị hút về phía người nào đó.

Buổi sinh hoạt diễn ra vô cùng suôn sẻ, Vương Tuấn Khải vội đi làm thêm thế nên xin về trước, lúc bước ra khỏi cửa còn ngoái đầu lại, không biết là đang nói với ai:

_Hẹn gặp lại!

Vương tiểu Nguyên cảm giác nam thần đang nhìn về phía mình nhưng lại không phải mình. Mặt bất tri bất giác đỏ ửng lên.

Lưu Chí Hoành cảm thấy rất lạ, tên Nhị Nguyên này bình thường mồm miệng chẳng bao giờ chịu yên, vậy mà hôm nay sinh hoạt câu lạc bộ lại ngồi im một chỗ, cậu ta cũng biết xấu hổ sao. Thế nhưng nam thần vừa rời khỏi, Nhị Nguyên lại y hệt như cũ, miệng bắt đầu nói liên hồi, chọc cho mọi người trong câu lạc bộ đều bò ra cười vui vẻ.

Buổi sinh hoạt câu lạc bộ chẳng mấy chốc trôi qua rất nhanh, Vương tiểu Nguyên lôi kéo Lưu Chí Hoành về nhà mình. Đã hẹn cậu ta đến nhà chơi mấy lần mà toàn bận chưa tới được. Dù sao ở một mình cũng rất chán, thỉnh thoảng phải rủ thêm bạn bè về chơi.

Vừa bước chân lên bậc thang cuối cùng của tầng ba, Nguyên Nguyên đã trông thấy mẩu giấy nhỏ trên cửa nhà mình, tâm trạng vui vẻ bước nhanh tới xem. Lưu Chí Hoành đi phía sau lấy làm kỳ lạ:

_Không phải cậu ở một mình sao? Sao lại có người để lại giấy nhắn??

_Của hàng xóm đó.

_Quan hệ của cậu với hàng xóm tốt ghê nha, người ta đi ra ngoài cũng nhắn nhủ cậu nữa???

_Còn chưa nhìn thấy mặt bao giờ, tốt thế nào được, là cãi qua cãi lại thì đúng hơn. Nhìn nè. – Vương tiểu Nguyên nói rồi chìa mẩu giấy vừa bị vò có chút nát trong tay cho Lưu Chí Hoành xem. Nội dung mẩu giấy nhắn cũng không có gì đặc biệt lắm:

“Tôi cảm thấy tôi là người rất tốt, ăn nói cũng vô cùng lễ độ, chưa từng cố ý chọc tức cậu bao giờ. Uhm, cảm ơn thuốc của cậu, vô cùng hiệu nghiệm, có điều mắt của tôi rất tốt, cậu không cần phải mua thuốc nữa đâu. Cậu xem, mắt tôi tốt đến mức vẫn nhìn rõ chữ cậu chẳng khá hơn chút nào kia mà. Cũng không biết cậu có tập viết thật hay không nữa…”

 Lưu Chí Hoành đọc xong, rồi nhìn thấy Vương tiểu Nguyên vẻ mặt tức giận dán lên cửa nhà hàng xóm một mẩu giấy khác, hoàn toàn chẳng hiểu mô tê gì. Có điều cậu cũng đoán biết được chuyện chắc không hay cho lắm vì thế nên lười hỏi.

Sau đó vì tức giận phải ăn chơi cho bõ ghét, Vương Nguyên mời Lưu Chí Hoành ăn một bữa thật hoành tráng, cuối cùng về nhà chơi game cùng nhau tới quá nửa đêm mới đi ngủ.

——————————————–

Hôm nay, ở quán bar chỗ Vương Tuấn Khải thường chơi nhạc, có người nói nhặt được một con cún nhưng vì đi làm bận quá nên không thể nuôi được. Nghe xong, cậu liền nhớ tới nhóc con hàng xóm từng nói qua muốn nuôi một con chó. Vì vậy liền bảo người kia đem cún con đến, cậu sẽ đem về cho hàng xóm.

Lúc Vương Tuấn Khải về đến nhà, trời cũng đã rất khuya rồi. Trông thấy mẩu giấy vàng, tâm tình liền vui vẻ, nhưng sau đó nhìn thấy trước cửa nhà hàng xóm nhiều ra thêm một đôi giầy, chẳng hiểu sao tâm trạng vui vẻ lại giảm bớt một chút.

Có điều cảm giác thoáng qua này cũng bay đi nhanh, cậu không để ý nhiều lắm. Viết lại một mẩu giấy khác, nhân tiện thông báo cho nhóc hàng xóm biết, ngày mai sẽ đem cho cậu ta một con cún. Hai vật xù lông cùng ở chung một chỗ, không biết ngày ngày có cắn lẫn nhau không nữa. Nghĩ đến đó, Vương Tuấn Khải liền phì cười, dán mẩu giấy lên cửa nhà hàng xóm xong liền vui vẻ đi vào nhà.

———————————–

Đêm chẳng mấy đã tàn, ngày lại nhanh chóng kéo đến. Vương tiểu Nguyên có thói quen ngủ nướng, nhưng Lưu Chí Hoành thì lại không như vậy. Chí Hoành thường dậy sớm tập thể dục, vì thế sau khi lôi kéo đủ kiểu con sâu lười trên giường cũng không chịu dậy, cậu liền mặc kệ đấy ra ngoài đi bộ một chút. Khu này gần trường nên cậu cũng khá quen thuộc, lát nữa về gọi cậu ta đi học cũng được, dù sao 9h sáng mới có tiết.

Vương Tuấn Khải thay xong quần áo chuẩn bị ra ngoài thì liền nghe thấy tiếng nhà bên mở cửa. Bất tri bất giác liền nín thở một chút, trong lòng hồi hộp, nhóc con hàng xóm hôm nay không ngủ nướng nữa sao. Do dự một hồi, cuối cùng Vương Tuấn Khải cũng quyết định mở cửa, gặp thì gặp, dù sao là hàng xóm cũng không thể không gặp nhau mãi được.

Cửa mở ra, cậu nhóc vừa bước chân ra khỏi nhà bên đã lững thững đi bộ xuống cầu thang rồi, Vương Tuấn Khải chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng. Trong lòng có chút tò mò, Vương Tuấn Khải thế nhưng không vội tới trường ngay, nấn ná trước quán bánh bao trước cửa khu nhà, chờ người đi thể dục về để nhìn xem rốt cuộc bộ dạng nhóc hàng xóm trông như thế nào.

Chờ mãi cuối cùng cũng nhìn thấy, Vương Tuấn Khải không rõ là mình có thất vọng hay không, chỉ có điều cậu không hề cảm thấy ngạc nhiên hay bất ngờ gì cả, tâm tình hồi hộp trước khi nhìn thấy người cũng hoàn toàn biến mất. Sau đó vì muộn giờ, cậu cũng không suy nghĩ nhiều nữa, vội vàng đến trường.

45 thoughts on “[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 8

    • Khải râm BT, trêu Bánh Trôi nhà má có vui lắm không?
      chưa gì đã có ý nghĩ xấu xa với cơ thể người ta rồi =))
      à quên, “hoan nghênh em ra nhập câu lạc bộ” => gia nhập =))
      huhu hôm nay wordpress hết kì thị em rồi lại xem được ảnh rồi huhu =))

      • ừ quên mất, ko hiểu sao lại đánh thảnh ra nhập :)))) trêu Bánh Trôi đương nhiên là vui :))))) mới nhìn thôi chứ đã nghĩ đc cái gì xấu xa đâu hả em :))))))))))) wp dỗi có lúc thôi :))))))))))

      • nhưng các bạn ấy không giật nên tem vẫn còn treo đó và em đã túm được =))
        kiểu như thằng Khải trước đây có thể luôn mồm tiểu Ái nhưng cuối cùng cũng về Team Nguyên thôi =))
        nó định véo cái chỗ trắng trắng mềm mềm nào đó của bảo bối còn gì =))))))))

      • hẳn là chưa giật tem :)))))))))) nó định véo má mà :v em nghĩ đi đâu vậy, rõ ràng ngôn từ của ss vô cùng trong sáng mà :((((((((((((((

  1. Hê hê, sau mấy tháng trời rốt cuộc cũng có chap mới. Muahahahaha… Aigu, nhầm người rồi mặt thớt à o( ̄ヘ ̄o) Mà đến khi nào ss mới cho 2 thằng gặp nhau đơi?

  2. phong bì phong bì em giật phong bì Đại Ca nhận nhầm ng r chán ghê =)))))))) thật mong tới lúc gặp thật thì Đại ca sẽ phản ứng thế nào đây tóm lại vẫn là câu hóng chap tiếp theo của ss mau mau ra nhé ss em biết đợi chờ là hạnh phúc nhưng mà chờ lâu quá em mọc rêu rT _T

    • ừ, ss có nhiều phong bì lắm :))) cho mỗi bạn một cái :))))) ừ ss sẽ cố gắng hoàn sớm bộ này :)))))))))))) Đại ca sẽ sớm nhận ra là mình nhận nhầm thôi :))))

      • Hí hí, tại em ko có để ý ngày làm nên là mỗi lần có chap mới lại thấy giống như cả thế kỷ r ý =)))
        Chồi ôi, thiệt trùng hợp nha, như thế nào lại để Đại ca nhầm ng thế kia =))) cơ mà em thích như v nha :3, chứ thấy mặt sớm quá mất hết cả thú vị hí hí :3

      • làm gì đến mức cả thế kỷ =)))))))))) ss thấy cũng nhanh phết mà =))))))))))
        à thì cũng gặp nhau sớm thôi =)))))))))))))

  3. Mẫu thân, type xong cái comment thiệt dài lại đi ấn back -_-

    Bạn Hoành sao ko ở yên mà đi phá game thế kia -_-

    Mà nói chung nhóc hàng xóm tạc mao thú vị đến đâu mà ko phải là nhóc Vương Nguyên trắng trẻo dễ thương thì VTK cũng ko thèm quan tâm chứ gì :)))))

    • đôi khi ngớ ngẩn vậy đó :))) Hoành Hoành vô ý thôi chứ có hiểu giữa chúng nó có mô tê gì đâu :)))
      VTK là đang giằng co :)))) vừa thích nhóc hàng xóm, vừa thích Vương Nguyên :)))


  4. Em học lớp nào?…- nam thần định bụng hỏi kỹ thành viên mới thêm một chút.

    _Vương Tuấn Khải, sao lâu thế, vẫn còn mấy người nữa xếp hàng muốn ghi danh kia kìa, nhanh lên chứ. – Hội trưởng câu lạc bộ nhìn thấy có người làm việc chậm chạp liền lên tiếng nhắc nhở.

    Vương Nguyên nghe thấy hội trưởng nhắc nhở lại nghĩ tại mình ngẩn người nãy giờ khiến người ta bị mắng, vì vậy mặt hơi đỏ, vội vàng chào một tiếng rồi đi vào câu lạc bộ. Vương Tuấn Khải ném cho hội trưởng một cái trừng mắt, còn chưa kịp hỏi lớp nào đâu. ”

    -> thằg hội trưởng mất dậy vcc :))))) cơ mà em yêu anh ấy mất r :))) chị cho em xin số :)))))

    “Cứ như vậy, Vương Tuấn Khải từ bị nhìn, không hề để ý rằng chính mình cũng bắt đầu nhìn lại người ta. Vương tiểu Nguyên bị nhìn liền cảm giác mình đang làm chuyện xấu, nhìn lén bị phát hiện. Vì thế xấu hổ không dám nhìn thẳng nữa, muốn không nhìn nhưng ánh mắt vẫn vô thức thỉnh thoảng bị hút về phía người nào đó.”

    -> cái này gọi là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên 😦 Dễ thương quá đi mất =))) Dạo này toàn ăn đường nên em sắp đổi tên FB thành SuGar_Cún rồi =))))

    ” Chờ mãi cuối cùng cũng nhìn thấy, Vương Tuấn Khải không rõ là mình có thất vọng hay không, chỉ có điều cậu không hề cảm thấy ngạc nhiên hay bất ngờ gì cả, tâm tình hồi hộp trước khi nhìn thấy người cũng hoàn toàn biến mất. Sau đó vì muộn giờ, cậu cũng không suy nghĩ nhiều nữa, vội vàng đến trường.”

    ->_-> Cái này ngta gọi là Trọng chân dài Khinh chân ngắn đây mà =)))) Căn bản là trong lòng chắc đã bị hút hồn bởi em xinh xinh sáng nay ở CLB vs ở lớp Triết r nên đến lúc thấy em này liền có cảm giác k thích bằng :))) => Chắc là Thích hàng xóm và Yêu thằng bé ở CLB r 8-}}} :)))))))) Thằng Đại Ca dạo này hơi bị đần 1 chút, biết rõ ngta không bao h dậy sớm r, mà đêm htrc thấy có thêm 1 đôi giầy tức là có người khác ở cùng vậy thì sáng ngày hôm sau có ng dậy sớm thì phải suy ra được là thằg bạn của Bảo Bối chớ =))) Sao lại nhầm nhọt dốt nát thế này hả em zai =))))) Yêu quá hóa lú rồi =)))) Cơ mà tình tiết này em thấy rất thích a :))) Tạo nên nút thắt của vấn đề và mâu thuẫn trong suy nghĩ nhá =))) Giống như đang xem phim Hàn Quốc quá a :))))))) Tưởng là Em cuối cùng không phải là Em, không ngờ là Em thì hóa ra kết quả lại chính là Em =))) Tình tiết này diễn biến về sau sẽ như thế a 8-}}} Đáng yêu quá đi =))))
    Muốn xem chị viết biểu hiện của thằg Đại Ca thế nào khi nhận ra được sự thật =))) Mau ra chap mới đi =))) Em thấy chị om dưa vs ngâm dấm cũng nhiều phết a :)))

    • Hội trưởng có người trong lòng rồi, số má gì ở đây :))))
      Nó nhìn đến nhẵn mặt rồi còn đầu tiên cái gì :))). Cái ask của em là sugar Cún rồi còn gì :))) Đôi khi nghĩ lại cái blog Gió Độc của mình đúng là style tương phản thật :))) fic viết không có tý mùi gai góc nào :)))
      Chân Hoành Hoành cũng dài mà :)))) Thực ra yêu hàng xóm và thích thằng bé ở CLB :))) Nó cũng không có thời gian mà suy nghĩ ai dậy sớm, ai không :))))) hồi hộp quá liền tưởng thật luôn ri :))))
      Đây là fic không phải phim Hàn Quốc -_- . Thực ra tình tiết này về sau rất nhanh sẽ kết thúc :v :))) fic này ss cũng không viết dài đâu :))))
      om bình thường mà :))))))))))

  5. sốt cả ruột, bjo mới cho tụi nhỏ gặp nhau, cô ra chap đều đi, mau end cho tui, chờ mòn mỏi rùi :((((((((((

    • dạo này em chăm chỉ post fic thấy ghê luôn đó ss, gần như ngày nào cũng đăng cả mà :< chẳng hiểu sao dạo này mọi người đều bận mà mình rảnh dữ vậy :))

  6. Một chương khá dễ thương và hài ~ hơi bị thíc cá tính của bạn Vương Tuấn Khải nhà ta ~
    .
    Tay nghề viết văn của ss ngày càng cao nha, có vẻ hấp dẫn hơn so với chương đầu

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s