[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 3


Chương 3

Vương Tuấn Khải làm thêm buổi tối ở quán bar nên thường về nhà rất muộn. Hôm nay cũng không ngoại lệ, gần nửa đêm cậu mới mệt mỏi trở về nhà. Chào đón cậu mấy hôm nay đều là mẩu giấy màu vàng be bé dán trên cửa.

Vương Tuấn Khải nhoẻn miệng cười, từ từ bước tới cầm lấy mẩu giấy nhỏ. Cậu vừa đọc vừa phì cười, quả nhiên tức giận rồi, còn gọi mình là tên tự luyến. Nhóc con hàng xóm thực thú vị, vô cùng thú vị.

Mỗi ngày làm việc mệt mỏi, về nhà lại có người để trêu chọc, thật là tốt, cảm giác như được xả stress ấy. Cười đủ rồi, nam thần Vương Tuấn Khải vui vẻ lấy bút chì ra để lại lời nhắn cho vị hàng xóm sát vách.

Tâm tình cậu từ hôm hàng xóm chuyển đến đây hình như tốt lên rất nhiều.

——————————————————————–

Vương Nguyên ngày hôm sau buổi chiều mới có tiết nên làm biếng nằm ườn ngủ nướng ở trên giường. Tầm giữa buổi sáng thì mơ màng nghe thấy tiếng đi lại, mở cửa, đóng cửa từ nhà bên cạnh truyền đến.

Đầu tiên cậu nghĩ, thì ra nhà bên cạnh cũng có người ở a, cuối cùng cũng thấy có tiếng động phát ra rồi. Sau đó lại nghĩ, không đúng, chẳng phải ngày nào cũng có người trả lời giấy nhắn của mình à, thế thì đúng là có người ở rồi.

Cái người trả lời giấy nhắn của mình đúng là một tên tự luyến đáng ghét. Không biết trông hắn như thế nào mà mở miệng ra lại đáng ghét như vậy. Tên tự luyến hình như đang định ra ngoài…

*Vụt*. Nguyên Nguyên đột nhiên vùng dậy, sau đó cứ thế quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, chân trần chạy như bay ra mở cửa. Tên đó định ra ngoài, vậy bây giờ mình ra chẳng phải sẽ biết mặt hắn sao. Sau đó sẽ được dịp cười vào mặt hắn, để coi nam thần đẹp trai cỡ nào.

Vương tiểu Nguyên trong đầu chỉ nghĩ sẽ bắt gian tên kia mà không hề nhìn xem bộ dạng mình trông như thế nào.

Đáng tiếc ngoài cửa trống trơn, tên tự luyến nhà bên không biết là có thuật thuấn di hay có chân dài đi nhanh như gió mà đã biến mất từ bao giờ. Nguyên Nguyên mặt tiu nghỉu, thở dài định đi vào nhà, sau đó liền nhìn thấy mẩu giấy vàng, tất nhiên đã được dán trên cửa nhà mình.

Không biết tên đó nói gì nữa đây, khẳng định lại khiến mình tức chết. Biết thế, nhưng Vương tiểu Nguyên đứng nhìn một lúc cuối cùng vẫn là cầm lấy đọc.

Nội dung trong mẩu giấy lần này khá dài, dài hơn hai lần trước nhiều:

“Vậy từ giờ tôi sẽ gọi cậu là nhóc tạc mao. Tôi đã bao giờ nhận chữ mình đẹp đâu.

P/s: Chữ cậu vẫn rất xấu.”

Không đọc thì thôi, đọc xong Nguyên Nguyên liền nổi điên, thật muốn cho tên kia ăn đấm, cái gì gọi là nhóc tạc mao chứ. Biết chữ mình không đẹp vẫn có thể đi chê chữ người khác xấu, da mặt cũng thực dày.

Sau đó Vương tiểu Nguyên bộ dạng xộc xệch liền đứng ở ngoài cửa hét lớn “A…a…a…”. Một dì tầng trên mua đồ ăn sáng về vừa lúc đi ngang qua liền nhìn cậu với ánh mắt lạ lùng, sau đó vội đi thật nhanh về nhà.

Nguyên Nguyên dở khóc dở cười, đành phải mếu máo vào nhà đánh răng rửa mặt. Cậu quyết định ăn một bữa thật no sau đó mới nghĩ xem làm gì mới chặn được cái mồm độc địa của tên tự luyến nhà bên.

Vương tiểu Nguyên ăn sáng xong ngồi trên bàn cắn bút cả nửa ngày, dưới sàn tràn ngập những mẩu giấy vàng bị vo tròn. Cậu ôm đầu than thở, viết một cái tin nhắn quấy rối thôi mà còn khó hơn viết thư tình, mình vẫn là quá tốt bụng, quá lương thiện rồi.

Suy nghĩ mãi rốt cuộc cho đến chiều, trước khi đi học, Nguyên Nguyên cũng viết xong một mẩu giấy nhắn mới đem dán lên cửa nhà bên. Nội dung kỳ thực cũng không có gì gọi là quấy rối:

“Ai là nhóc tạc mao, anh mới là nhóc tạc mao, cả nhà anh đều tạc mao. Chữ xấu còn bày đặt chê bai người khác, đồ không biết xấu hổ. Tóm lại anh là tên vừa tự luyến, vừa tạc mao lại còn không biết xấu hổ.”

Dán xong rồi Nguyên Nguyên còn đứng đó, đọc lại một lượt, rồi mới gật đầu vừa lòng đi học. Mình viết thật là hay, đảm bảo tên đó đọc xong sẽ tức chết.

Cùng lúc đó cái người vừa tự luyến, vừa tạc mao lại còn không biết xấu hổ chẳng biết tại sao hắt xì liên tục, trong lòng thầm nhủ gió lớn quá, chắc cảm cúm mất rồi.

—————————————————–

Hôm đó Nguyên Nguyên có tiết “Tư tưởng phẩm chất lịch sử”, môn này còn học ghép với một lớp khóa trên. Trong lúc Nguyên Nguyên đang mải hi hi ha ha cười đùa với bọn tiểu Hoành thì bỗng dưng cả lớp im bặt. Cậu hốt hoảng tưởng thầy giáo vào lớp.

Thế nhưng không phải mà là cái người tên Vương Tuấn Khải hôm qua cậu thấy đang bước vào lớp. Nguyên Nguyên không biết mình có phải hoa mắt hay không, nhưng khoảnh khắc đó cậu cảm thấy dường như mấy cái bóng đèn trong lớp tự nhiên sáng lấp lánh.

Người kia từng bước, từng bước chậm rãi đi về phía cậu, khóe miệng nhìn như cười mà không phải cười. Trái tim Nguyên Nguyên tự nhiên đập lên thình thịch không biết vì sao.

Sau đó nam thần Vương Tuấn Khải từ tốn ngồi xuống cách cậu hai dãy bàn. Phải rồi môn này học ghép với một lớp khóa trên mà.

Nguyên Nguyên khẽ liếc nhìn bóng lưng cao gầy, vững chắc của người kia, trong lòng thầm nghĩ, người như vậy tính tình hẳn là rất tốt, chắc không đáng ghét như tên tự luyến cạnh nhà mình đâu nhỉ.

Mang theo suy nghĩ ấy, tới lúc hết tiết, Vương tiểu Nguyên cảm thán than thở sao hôm nay “Tư tưởng phẩm chất lịch sử” lại hết nhanh như vậy, làm bạn bè ai cũng trợn mắt nhìn cậu.

Tan học, Nguyên Nguyên đi mua đồ dùng sinh hoạt ở một siêu thị gần đấy rồi thong thả tản bộ về nhà. Mẩu giấy màu vàng vẫn chưa được dán lại trên cửa nhà cậu, tên kia hẳn là đến khuya mới về.

Tâm trạng Vương tiểu Nguyên chẳng hiểu sao tự dưng có chút buồn chán. Cất đồ xong cậu nghĩ nghĩ một lúc rồi quyết định đem nước tưới cho mấy bông thạch thảo tím trước cửa nhà bên cạnh.

Vừa tưới hoa vừa suy nghĩ, ở một mình mặc dù rất tự do nhưng cũng quá cô đơn đi. Có lẽ mình nên nuôi thêm một con gì đó, mình thích nuôi chó, hôm nào nên đi mua một con chó thôi.

Thế rồi, chẳng hiểu tại sao Nguyên Nguyên lại vô thức lấy bút ra ghi thêm mấy chữ trên mẩu giấy màu vàng đã dán trên cửa nhà bên cạnh lúc trưa. Nội dung mấy chữ đó như sau:

“Tôi muốn nuôi một con chó nhỏ. Anh thử nói xem tôi nên mua loại nào?”

Tối hôm đó Nguyên Nguyên chơi điện tử đến khuya rồi ngủ quên mất, như cũ cậu vẫn chẳng biết hàng xóm nhà bên về vào lúc nào cả.

36 thoughts on “[Những mẩu giấy nhắn trên cửa] Chương 3

  1. Chap này Nguyên Nguyên mất hình tượng quá nha la um sùm cho người ta chú ý không hà :)) Thế là có màn giáp mặt trực tiếp rồi nha chỉ chưa nói chiện thôi mà đã nghĩ người ta tốt rồi =)) đừng nói vừa gặp đã thích chứ? Vậy Khải ca à đừng viết giấy nữa trực tiếp trườn mặt ra luôn đi cho ai kia khỏi ghét =))

  2. Chap này Nguyên Nguyên sai hơi bị nặng. Nhìn Khải ca mà nghĩ là người này tốt, sau khi bjk sự thật chắc Nguyên Nguyên sốc nặg :”> dù s em cg thấy chap này hay lắm ss ạ! Hóq chap sau qá ss ơi >.<

  3. Sao lại nhìn bề ngoài mà nói người ta tốt… Haizzz đúng là… Sau này khi biết cái tên “tự luyến, tạc mao, mặt dày” ấy là Nam thần đẹp trai Vương Tuấn Khải chắc ẻm khủng hoảng tinh thàn lắm nhỉ…. Hihi mong mỏi chap mới aa~ :))

  4. Ây da có gì muốn nói mấy bạn khác cmt cả rồi, em chỉ muốn nói thêm là đọc chap này hơi mất hình tượng Vương Trôi của em nhưng em lại…sướng hết cả người =))))))

  5. định làm silent reader nhg mà fic rất đáng yêu, phát triển cũng hay nên mình ngoi lên com động viên tinh thần au tiếp thêm động lực nga~ 5ting!!!

  6. Thiệt tình là em bị thích cái giọng văn của chị từ hồi Bảy ngày r
    Cơ mà đó giờ toàn đọc fic băng đt nên cũng lười cmt :3
    Em cảm thấy cái tình huống của fic này thật sự rất thú vị và em thật sự rất thích, à , em mong là cái fic này sẽ dài đai một chút để đọc cho đã , hihi, ss cố lên, hóng chap mới

  7. Vốn chỉ định tìm mấy cái đoản văn Khải Nguyên,rồi thế nào mà đọc 1 lèo fic “7 days” của ss,rồi lân la qua đây luôn,kết cục ko dứt được mà hạ quyết tâm dựng trại bên này luôn.
    Viết hay quá ạ. Đọc fic mà cứ tủm tỉm cười,rồi thỉnh thoảng ko kìm được mà gào lên “dễ thương quááá” ; _ 😉
    Nguyên nhi thật là,thấy sắc mà mờ mắt rồi,ko biết phản ứng của e ấy khi biết mặt tên hàng xóm đáng ghét thế nào đây. thực mong chờ mà :))))))
    e làm fan ss luôn đây,nhờ ss cố gắng chăm viết,cứu vớt linh hồn cằn cỗi của e với nga~
    yêu ss chết đi được (/=3=)/
    P.S : (học tý phũ của bạn nhỏ Khải) ss viết sai chính tả nhiều chết đi được :))

    • Thanks em đã ủng hộ nha ❤ , chăm viết thì ss ko hứa cố gắng được =))) vì còn tùy tình hình nữa =))

      ss cố gắng soát lại mà vẫn sót, nếu em thấy thì cứ chỉ luôn rồi ss sửa nha ^^ có nhờ bạn beta rồi mà đứa thì bận, đứa thì lười 😥

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s