[7days] Chương 3


 Viết một lèo, không thèm đọc lại nên có chút sao sao ấy.

Thứ 6 tuần này mình thi nên có thể đầu tuần sau sẽ có chương nữa. Bảy ngày này chắc sẽ kết thúc nhanh thôi .

 [Fanfic Khải Nguyên] [7days]

Chương 3

“Ah! Vương Tuấn Khải anh thật đẹp trai

Ah! Vương Tuấn Khải anh thật đẹp trai

Ah! Vương Tuấn Khải anh thật đẹp trai

….” (1)

Nguyên Nguyên đen mặt nghe giọng mình không ngừng kêu to từ…điện thoại của Vương Tuấn Khải. Đồ con bò! sao lại đặt cái này làm chuông báo thức. Có phải tự kỷ quá mức rồi không. Còn nữa, chuông đã kêu cả chục lần rồi sao còn chưa thấy động tĩnh gì.

Đang lúc Nguyên Nguyên vươn tay định tắt điện thoại, thì Vương Tuấn Khải đã lồm cồm bò dậy tắt trước. Sau đó như người mộng du, lật chăn, mở cửa phòng tắm, đánh răng, mắt vẫn nhắm, không liếc Nguyên Nguyên một cái nào.

Đến khi Vương Tuấn Khải đàng hoàng đi ra, thì thấy, Nguyên Nguyên vẻ mặt phụng phịu ngồi ngoài phòng khách. Cậu lên tiếng hỏi:

_Nguyên Tử, lại sao thế? mới sáng sớm mà mặt trông đã giống đậu phụ thối rồi. –  vừa nói vừa vơ lấy cốc nước, uống.

_Vương Tuấn Khải! – Nguyên Nguyên hét to – cái nhạc chuông báo thức là thế nào hả, anh lén ghi âm từ bao giờ.

_Khục! – Vương Tuấn Khải sặc nước – đã ngày thứ ba rồi mà em mới hỏi à? Anh tưởng em không để ý chứ.

_Chẳng ai ngủ đến 8h sáng như anh mà nghe báo thức cả! – Vương Nguyên lông lại dựng cao thêm một chút.

_À, lần nào phỏng vấn em cũng nói, ghi âm lúc nào chẳng được. Với lại giọng em nói câu này nghe rất rùng rợn. Hiệu quả báo thức rất tốt. Không sử dụng thì thật uổng phí! – Vương Tuấn Khải gãi đầu

_Hừ! – Vương Nguyên vẫn không thèm để ý.

Xấu hổ, mặt đỏ tía tai một lúc, Vương Tuấn Khải đành phải đầu hàng “Được rồi, không đặt nữa là được chứ gì, đừng ngồi đấy nữa, hôm nay không đi tập thể dục buổi sáng sao?”

_Anh phải đổi ngay đấy! – Nguyên Nguyên quay ngoắt lại nói – đổi luôn đi, em kiểm tra. Xong rồi thì đi tập thể dục.

_Được rồi, anh đổi – Vương Tuấn Khải hết sức bất đắc dĩ lấy điện thoại đổi nhạc chuông báo thức về mặc định. Trong lòng không muốn tý nào, lúc nào đó sẽ lén đổi lại.

.

.

.

Hôm nay, hai bạn nhỏ đi tập thể dục buổi sáng muộn hơn mọi khi. Thế nhưng trong công viên giờ này lại rất đông người, các adi, nãi nãi có con nhỏ giờ mới cho các bé ra ngoài đi dạo buổi sáng. Nhìn thấy hai người thì xúm lại hỏi thăm.

_Ai! Đây có phải Vương Nguyên không? Dễ thương ghê. Vương Tuấn Khải sao giờ mới đưa Nguyên Nguyên ra công viên.

_Nguyên Nguyên ít hơn Vương Tuấn Khải có một tuổi, sao lại nhỏ như vậy. Vương Tuấn Khải phải chăm sóc em cho tốt nha.

_Vương Nguyên, đến đến, cho em bé thơm một cái…

Vương Tiểu Nguyên cười đến hai mắt meo meo, vui vẻ nói chuyện với các adi, nãi nãi, quên luôn Vương Tuấn Khải đang im lặng ở bên cạnh.

_Vâng, cháu là Vương Nguyên. Adi bình thường Vương Tuấn Khải có chịu ra đây tập thể dục không, cháu thấy Vương Tuấn Khải rất lười tập thể dục…Adi em bé xinh quá, bao nhiêu tuổi rồi ạ? Tiểu Thiên Thiên cũng có em trai xinh như thế này nè, cháu cũng muốn có em…Adi nhà Vương Tuấn Khải cũng có cún con nhưng mà lông trắng cơ, chiều nào bọn cháu cũng dắt nó ra đây…Adi công viên ở đây không khí thật tốt nha, còn có rất nhiều hoa…

Vương Tuấn Khải đỡ trán, cứ như vậy thì có định tập thể dục buổi sáng nữa không? Yên lặng đứng cạnh Nguyên Nguyên một lúc, rốt cục chịu không nổi, Vương Tuấn Khải đành xin phép các adi, nãi nãi, túm tay Nguyên Nguyên lôi đi. Để lại đằng sau một đám các bà, các cô trong lòng đang tiếc nuối nhìn theo.

_Anh nói này Nguyên Tử, sao em có thể nói nhiều như vậy, không lúc nào thấy ngớt.

_Chẳng lẽ lại im như cục gạch giống anh. Nói nhiều mới vui vẻ không phải nghĩ nhiều, im lặng sẽ rất phiền não.

Vương Tuấn Khải im lặng, không nói gì nữa, trong lòng nghĩ “sao lại ngốc đến như vậy, có phải ngốc lên mới nói nhiều không”.

_Vương Tuấn Khải, hôm nay anh dậy rất muộn, chúng ta phải tập thể dục nhanh lên không thì hết đồ ăn sáng đó, em muốn ăn bánh bao khoai môn.(2)

_Ngoài đồ ăn ra em còn nghĩ được gì nữa không?

_Ah! Đúng rồi, tối qua chẳng bảo sẽ làm sủi cảo sao? Hôm nay có phải đi mua nguyên liệu để làm không? – Bạn nhỏ Vương Tuấn Khải, ngoài đồ ăn chắc Nguyên Nguyên không nghĩ được gì nữa đâu.

_Em thật sự muốn làm sủi cảo?

_Tất nhiên rồi, hồi nãy em có hỏi các adi cách làm sủi cảo, dễ lắm, nhưng mà phải mua thịt, bắp cải, hành…còn cái gì nữa nhỉ? – Vương Nguyên lẩm nhẩm đếm lại.

_Được rồi, đừng đếm nữa, mau tập thể dục đi, chẳng phải em nói sợ hết đồ ăn sáng sao. Còn lằng nhằng nữa không có bánh bao khoai môn đâu. Còn sủi cảo, tốt nhất về nhà lên mạng tìm hiểu kỹ cách làm rồi tính tiếp.

Sau đó, hai bạn nhỏ đi tập thể dục rồi ghé qua tiệm bánh bao gần đó, rất may vẫn còn tận 5 cái bánh bao khoai môn. Mặc kệ Vương Tuấn Khải lảm nhảm ở bên cạnh, Vương Nguyên nhất quyết mua hết cả 5 cái, vui vẻ mang về nhà. Trên đường về còn không ngừng nói chuyện làm sủi cảo như thế nào, làm bao nhiêu cái, có cho một cái nhân may mắn vào không. Lần đầu tiên xuống bếp, Vương Nguyên thực sự cảm thấy rất hưng phấn.

Về đến nhà, ăn sáng, dọn dẹp sơ qua nhà cửa xong, Vương Tuấn Khải vào điện thoại lên mạng tìm công thức làm sủi cảo. Vương Nguyên vui vẻ ngồi bên cạnh, ôm cún con, ngó đầu lại xem, vừa xem vừa bình luận.

_Làm nhân phải băm nhỏ hết các thứ, còn làm vỏ phải cho thêm một ít muối. Nhào bột xong, sau đó còn phải cán thành hình tròn rồi mới gói lại. Vương Tuấn Khải, nhà anh có chày cán bột không. Mua thịt với bắp cải xong, sau đó còn phải mua cả hành tím với tỏi nữa, xì dầu thì làm thế nào, đi mua hay là phải pha lấy nhỉ?…

Mặc kệ Vương Nguyên cứ lẩm bẩm bình luận bên cạnh, Vương Tuấn Khải xem xem một chút, rồi gật gật đầu nói “này cũng dễ làm”. Cậu quay sang Nguyên Nguyên nói: “Nguyên Tử, em lấy giấy bút ra đi, chúng ta ghi lại nguyên liệu và công thức. Chỉ sợ tý nữa em lại quên, làm hỏng hết cả”.

_Hứ! có anh mới làm hỏng, em thông minh hơn cả conan đấy! – Vương Nguyên tuy bĩu môi nói vậy, nhưng vẫn chạy vào phòng lấy giấy bút ra cho Vương Tuấn Khải.

Sau khi bàn bạc tốt, hai bạn nhỏ quyết định tự đi chợ mua nguyên liệu về làm sủi cảo. Nguyên Nguyên lần đầu đi chợ mua đồ ăn, hớn hở chạy đông chạy tây, suýt quên cả nhiệm vụ chính. Vương Tuấn Khải thì rất ra dáng ông cụ non, lựa lựa, xem xem, trả giá. Kết quả là, đi chợ về, hai tay Vương Tuấn Khải xách đầy đồ ăn. Còn Nguyên Nguyên nhởn nhơ, xách theo một túi toàn hoa quả, vừa đi vừa gặm táo.

Về tới nhà, Vương Nguyên rất vui vẻ giựt lấy túi đồ ăn trong tay Vương Tuấn Khải chạy vào phòng bếp. Một lúc sau lại chạy ra: “Vương Tuấn Khải cái tạp dề hôm trước anh để đâu rồi. Còn nữa, đồ ăn phải làm cái nào trước, còn chày cán bột nữa, để chỗ nào a…”

_Nguyên Tử, đừng rối lên thế, tạp dề ở trong ngăn kéo cạnh tủ lạnh, để anh lấy cho. Hai cái hôm trước đem giặt rồi nên dùng cái khác thôi.

Vương Tuấn Khải vào bếp lấy hai cái tạp dề mới tinh trong ngăn kéo, tròng qua cổ Nguyên Nguyên, thắt dây giúp cậu nhóc, sau đó tự mang cho mình một cái. Là tạp dề đôi, lần này là hình minion, rất dễ thương. Nguyên Nguyên lấy tay chọc chọc vào hình con minion trước bụng Vương Tuấn Khải, tò mò hỏi:

_Vương Tuấn Khải sao nhà anh nhiều tạp dề vậy? – tận 4 cái, mà hình như vẫn còn nữa.

_Thỉnh thoảng bố anh cũng sẽ học nấu ăn.

_Đừng nói mấy cái tạp dề này là papa anh chọn nha.

Vương Tuấn Khải im lặng không nói gì, tay chuyển qua quơ lấy mấy túi đồ ăn trên bàn. Vương Nguyên rất muốn cười, nhưng nhìn bản mặt Vương Tuấn Khải lại không dám hé răng, khóe miệng run rẩy một lúc rốt cuộc nói “Bác trai chắc là vui tính lắm”. Vương Tuấn Khải liếc Nguyên Nguyên một cái, có chút ý vị nói “Cũng khá giống tính anh”, trong lòng yên lặng bổ sung nửa câu sau, “thi thoảng cũng thích những thứ dễ thương”.

Sau đó hai bạn nhỏ bắt đầu công cuộc làm sủi cảo, Vương Tuấn Khải rất không yên tâm để cho Vương Nguyên nhào bột, nên phân công cậu nhóc đi rửa đồ ăn, chính mình lấy nước nhào bột. Nguyên Nguyên tất nhiên không đồng ý, bĩu bĩu môi xem thường, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi rửa đồ. Kết quả là, rửa xong quay lại thấy Vương Tuấn Khải đổ cả thau nước vào bột mỳ.

_Vương Tuấn Khải, anh cho nhiều nước quá rồi, như vậy không nhào được đâu – nhìn đám bột mỳ biến thành hồ nhão, Vương Nguyên thật đau lòng.

Vương Tuấn Khải gãi gãi cằm, tự nói với mình “Ừm, biết rồi, vậy cho ít một thôi, may mà mới thử nghiệm, vẫn còn nhiều bột mỳ”. Sau đó cậu quay người, đổ chỗ bột mỳ vừa thí nghiệm thất bại đi, lấy túi bột mỳ còn lại chuẩn bị thí nghiệm tập 2. Nguyên Nguyên trông thấy thế, nhất quyết xông đến ý đồ đoạt túi bột mỳ trong tay Vương Tuấn Khải.

_Để em, để em. Nãy anh làm hỏng rồi, lần này để em làm đi.

Vương Tuấn Khải thí nghiệm chưa thành công, tất nhiên không đồng ý nhường cho Nguyên Nguyên làm. Kết quả là, bột còn chưa nhào, hai người tranh qua tranh lại, làm rơi không ít bột mỳ xuống sàn bếp. Cuối cùng vẫn là Vương Tuấn Khải đầu hàng trước, nhưng vẫn có chút không tình nguyện. Trong lúc Nguyên Nguyên rất hưng phấn từ từ rót đủ nước, nhào bột, Vương Tuấn Khải lén lén áp bàn tay vẫn còn đang dính đầy bột mỳ lên mặt cậu nhóc. Nguyên Nguyên đơ ra mất mấy giây, nhưng rất nhanh phản ứng lại. Thế là đại chiến bột mỳ bắt đầu.

Bột mỳ trong bát vẫn chưa nhào xong, hai bạn nhỏ hình như quên luôn chỗ bột mì đáng thương rồi. Ngươi trét bột mỳ lên mặt ta, ta trét lại. Trét qua, trét lại cuối cùng cả hai đều thành quỷ bột mỳ, mặt trắng toát. Đến khi nháo đủ, rốt cuộc Vương Nguyên cũng nhớ ra chỗ bột mì chưa nhào xong, bèn quay sang trừng mắt với Vương Tuấn Khải :

_Tại anh đó, nháo đủ chưa, bột mỳ mà hư hết tự anh chạy đi mua lại đó. Anh mau đi băm nhỏ đồ ăn để làm nhân đi, để em nhào bột. – nói xong còn không quên quẹt nốt một ngón tay còn dính bột lên mũi Vương Tuấn Khải.

Thấy Nguyên Nguyên chăm chú nhào bột, không để ý đến mình, Vương Tuấn Khải cũng không quấy rầy nữa. Cậu nhìn đám đồ ăn Vương Nguyên rửa sạch lúc nãy, nhìn nhìn một lúc sau đó quyết đinh quay đi tìm máy xay sinh tố. Nhất cử lưỡng tiện, đỡ mất công, mà đồ ăn đều được xay nhuyễn.

Vương Nguyên quay lại nhìn thấy cảnh này, chẳng biết nên khóc hay nên cười, sao lại có người lười như vậy. Chưa thử qua dao công (công pháp cầm dao nấu bếp), thấy phiền liền đem tất cả xay nhuyễn rồi. Vương Tuấn Khải trông thấy ánh mắt của Vương Nguyên, rất tự đắc hất hất cằm, nói : « Đây gọi là thông minh em hiểu không ? »

Bạn nhỏ Vương Tuấn Khải, như vậy để trở thành mẫu người Nguyên Nguyên thích « phong độ, khí chất, còn biết nấu ăn » rất gian nan đó.

Sau bao phen vất vả, cuối cùng bột cũng nhào xong, nhân sủi cảo cũng đã được xay nhuyễn. Bây giờ chỉ còn nặn vỏ, sau đó gói sủi cảo thôi. Nguyên Nguyên tất nhiên vẫn không để cho Vương Tuấn Khải động vào đám bột mỳ thân yêu, chính mình cầm lấy chày cán bột, nặn thành hình tròn sau đó cán mỏng thành vỏ. Vương Tuấn Khải ngồi bên cạnh, rất chuyên nghiệp bỏ nhân vào vỏ, nắn nắn hai đầu thành sủi cảo. Tự nhủ ít ra ở khoản này mình cũng rất có năng khiếu.

Vương Tuấn Khải rất đắc ý với tác phẩm của mình, nặn xong một cái lại đưa qua đưa lại trước mặt Nguyên Nguyên, hai chiếc răng khểnh lấp lóe, lấp lóe. Miếng sủi cảo của Vương Tuấn Khải cái thì to, cái thì nhỏ, có cái hình như vẫn còn lộ nhân ra ngoài. Nguyên Nguyên rất buồn cười, nhưng cũng không nỡ đả kích Vương Tuấn Khải, đành phải gật đầu khen.

_Đẹp lắm, đẹp lắm ! Mà Vương Tuấn Khải anh nhớ phải cho một cái nhân may mắn vào nhé, lấy một viên đường bỏ vào trong nhân đi. Để xem ai ăn được. – cậu nhóc nghĩ nghĩ lại bổ sung thêm một câu – nhất định em sẽ ăn được cho mà xem.

Gói sủi cảo xong, cuối cùng là đem luộc, bao giờ sủi cảo nổi lên là chín rồi. Nước chấm thì Vương Tuấn Khải đã mua sẵn ở cửa hàng, cậu tự biết mình không có năng khiếu trong việc này tý nào. Tóm lại là mất rất nhiều mồ hôi công sức, cuối cùng hai bạn nhỏ cũng cho ra lò hai đĩa sủi cảo lớn. Thật may là Vương Tuấn Khải mua rất nhiều bột mỳ.

Nguyên Nguyên rất hưng phấn, gắp một miếng lên thổi thổi, sau đó định bỏ cả miếng vào miệng. Nhưng chưa kịp vào đến miệng cậu nhóc, miếng sủi cảo đã rơi mất. Vương Tuấn Khải thấy thế bèn gắp một miếng khác, thổi thổi rồi đưa đến trước mặt Nguyên Nguyên « Em đúng là không biết cầm đũa, miếng ăn đến miệng rồi còn rơi ». Nguyên Nguyên đang mải nhìn miếng sủi cảo trước mặt, không thèm để ý.

Không biết có phải sợ Vương Tuấn Khải đổi ý, rút đũa lại hay không, Nguyên Nguyên nhanh như chớp cắn cả miếng sủi cảo cho vào trong miệng. Sau đó, Nguyên Nguyên nước mắt đều trào ra rồi, sủi cảo mới ra lò, dù đã thổi thổi nhưng vẫn còn nóng hổi. Cậu nhóc vừa bưng miệng, vừa kêu ưm ưm, hai mắt rưng rưng những nước, nhưng vẫn không chịu buông tha miếng sủi cảo trong miệng.

Vương Tuấn Khải vội rót ly nước đem tới : « Ai bảo em tham ăn, có ai tranh đâu. Nóng như vậy ăn chút một thôi, còn nhét cả miếng vào miệng, thật là chuyên gia ẩm thực. »

Sau đó dọn dẹp sơ qua phòng bếp một chút, hai bạn nhỏ cuối cùng cũng ngồi vào bàn ăn đàng hoàng, thưởng thức sủi cảo. Còn cho cún con nhà Vương Tuấn Khải mấy miếng nữa. Nguyên Nguyên ăn đến no căng bụng, lần đầu tiên làm cũng không tệ nha. Có dịp sẽ làm nữa.

_Vương Tuấn Khải, hồi nãy anh có cho nhân may mắn vào không. Sao em ăn mãi mà không thấy?

_Anh nhớ là có cho mà, anh cũng không ăn được.

_Kỳ quặc – Nguyên Nguyên chọc chọc đũa vào hai cái đĩa trống không trước mặt. Không biết suy nghĩ gì, sau đó vô tình quay sang nhìn cún con nhà Vương Tuấn Khải, trong đầu chợt nghĩ « Hay là… »

Đúng lúc này cún con vẫn đang cắn một miếng sủi cảo, một viên đường trắng tinh rơi ra khỏi lớp vỏ bánh. Nguyên Nguyên khóe miệng run run, Vương Tuấn Khải thấy vậy cười cười, bình thản nói : « Nguyên Tử, đến cả cún con cũng may mắn hơn em. »

Nguyên Nguyên quay phắt lại « Vương Tuấn Khải, không phải anh cũng không ăn được sao, anh cũng thua cún con đấy, còn dám cười ». Tiếp theo lại là đại chiến như thường lệ, cún con vẫn thản nhiên ăn hết miếng sủi cảo may mắn của mình.

Ăn xong là đến tiết mục rửa bát, dọn dẹp phòng bếp. Tất nhiên không ai chịu rửa bát. Vì thế có một màn như sau :

_Chơi oẳn tù tì đi, ai thua thì rửa bát, dọn dẹp – Vương Tuấn Khải đề nghị.

_Không được, không được, anh hay chơi ăn gian lắm, cái khác đi.

_Vậy chơi đấu mắt, ai chớp mắt trước, cười trước thì thua, đi rửa bát.

_Được ! đấu mắt, thì đấu mắt, em mới không thua đâu.

Sau đó, hai bạn nhỏ liền chơi đấu mắt. Nguyên Nguyên có thua không ? Tất nhiên là không, Vương Tuấn Khải chỉ cần nhìn thấy điệu bộ phùng má, trợn mắt của cậu nhóc là chớp mắt bò ra cười rồi, rất mất thể diện. Vương Tuấn Khải ngoan ngoãn đi dọn dẹp, rửa bát. Nguyên Nguyên tuy thắng nhưng vẫn tự giác đi vào phòng bếp phụ giúp. Cuối cùng Vương Tuấn Khải một bên rửa bát, Nguyên Nguyên nhà cậu một bên lau đĩa cất đi. Bầu không khí vô cùng hài hòa.

.

.

.

Ăn xong thì làm gì ? Thì rửa bát ! À quên rửa bát rồi. Thế rửa bát xong thì làm gì ?

Tất nhiên, căng da bụng, trùng da mắt, phải nghỉ trưa thôi. Nhưng trước khi nghỉ trưa, Vương Tuấn Khải nhất định kéo Nguyên Nguyên đang làm ổ trên ghế sofa đi đánh răng. Trong sủi cảo có tỏi nha, hồi nãy Nguyên Nguyên một mình ăn hết phân nửa hai đĩa lớn đó.

Buổi chiều, hai bạn nhỏ đi lấy máy tính của Vương Tuấn Khải đang bảo hành. Vẫn cái kính không độ hôm trước, có điều hôm nay Vương Tuấn Khải không vuốt gel nữa, đội mũ thôi. Nhìn rất giống một đôi, mũ đôi còn có kính đôi.

Lấy máy tính trở về, vẫn còn nửa buổi chiều. Vương Tuấn Khải gợi ý đi chơi bóng rổ ở sân gần bờ sông cách nhà cậu không xa. Vương Nguyên đồng ý, vậy là hai bạn nhỏ cùng nhau đi chơi bóng rổ. Chỉ hai người nhưng chơi cũng rất vui.

_Vương Tuấn Khải, anh phải tập thể dục thêm đi, như thế này muốn thắng em thì còn xa lắm.

_Là anh nhường em thôi.

_Còn cứng đầu, thi ném 10 quả vào rổ, anh hơn em được một quả thì em không nói nữa, không cần phải nhường.

Kết quả, tất nhiên là Vương Tuấn Khải thua. Cậu rất không cam lòng, nhưng mà thật không thắng được Nguyên Nguyên.

Chơi chán, mặt trời cũng ngả dần về phía tây, hai bạn nhỏ mua nước, ngồi xuống bãi cỏ ven sông, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Có người nói giây phút yên bình hiếm hoi trong ngày chính là lúc nhìn mặt trời mọc và mặt trời lặn. Một cái là bắt đầu ngày mới, một cái là kết thúc một ngày, hai thời điểm chuyển giao đều làm cho người ta có một cảm giác kỳ lạ.

Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên ngồi dưới ráng chiều đỏ rực, cả hai đều yên lặng, nhưng trong lòng dường như hiểu người kia đang muốn nói gì với mình. « Có ngươi bên cạnh, thật vui ».

Đến khi mặt trời gần xuống hết, Nguyên Nguyên chợt nhảy dựng lên :

_Chết rồi! Hôm nay không dắt Vương Tuấn Khải đi dạo rồi – Vương Tuấn Khải là tên Nguyên Nguyên gọi cún con nhà Vương Tuấn Khải, mặc dù nó không đồng ý.

_Không sao, một hôm không đi dạo cũng không chết được. Tối rồi chúng ta mua đồ ăn về nhiều một chút đền bù là được.

Sau đó hai bạn nhỏ giải quyết cơm tối bên ngoài, rồi mua một ít đồ ăn về cho cún con.

.

.

.

Đến tối, hôm nay đem máy tính về, còn cả máy của papa Vương Tuấn Khải đem bảo hành cũng lấy về luôn. Nên hai bạn nhỏ nhất định sẽ chơi game.

_Nguyên Tử, hôm trước em nói em chơi QQ phi xe (2) giỏi hơn anh, hôm nay dám chơi thử không ?

_Ai sợ chứ, chơi thì chơi, ai thua thì làm con bò.

_Là em tự nói đấy nhé.

Sau đó chơi QQ phi xe, Nguyên Nguyên lượn lách rất nhanh nhưng cuối cùng vẫn thua Vương Tuấn Khải một chút, chỉ một chút thôi.

_Giờ ai là con bò đây – Vương Tuấn Khải đắc ý vênh mặt thách thức Vương Nguyên.

_Là anh may mắn thôi, chơi lại chơi lại – Nguyên Nguyên không phục.

Kết quả là, chơi bao nhiều lần Vương Nguyên vẫn cứ thua, như cũ chỉ một ít. Vương Tuấn Khải thấy không ổn, lại sắp xù lông rồi, mặt đều đỏ như vậy

_Được rồi, cho em luyện tệp thêm đó, lúc khác đua lại xem, chơi trò khác đi.

Vương Nguyên nhìn nhìn Vương Tuấn Khải, sau đó cúi đầu giọng nhỏ nhí « trò khác cũng được ». Rồi chơi liên minh huyền thoại (3). PVP (4) hai người, lúc thì Nguyên Nguyên thắng, lúc thì Vương Tuấn Khải thắng. PVP mãi cũng chán, hai bạn nhỏ kéo thêm người vào team cùng chơi. Game trực tuyến này, con trai, đặc biệt là mấy bạn nhỏ, đã chơi là thường không để ý thời gian.

Rốt cuộc đến hơn 10h tối, mẹ Vương Tuấn Khải gọi điện về hỏi thăm hai bạn nhỏ mới ngừng chơi. Nguyên Nguyên rất ngoan ngoãn, tự giác đi đánh răng.

_Vương Tuấn Khải nghe nói Vương Nguyên đến chơi. Em đã biết con gọi cún con là Nguyên Nguyên chưa ?

_Biết rồi ạ.

_Sau đó thì sao ?

_Sau đó em ấy nhất định gọi cún con là Vương Tuấn Khải. – Vương Tuấn Khải nhớ lại cảnh Nguyên Nguyên xoa đầu cún con, không ngừng gọi « Vương Tuấn Khải ngoan, Vương Tuấn Khải ngoan », môi khẽ nhếch lên một chút.

_Mẹ biết ngay mà – mẹ Vương Tuấn Khải cười lớn, đầu dây điện thoại bên kia không ngừng truyền ra những tiếng ha ha.

_Hình như mẹ rất vui sướng khi tên con trai mẹ được đặt cho cún con ? – khóe miệng Vương Tuấn Khải run run.

_Haha – mẹ Vương Tuấn Khải vẫn cười chưa dứt – có phải Vương Nguyên, nó nói cái tên Vương Tuấn Khải rất phong độ, rất khí chất không.

_Sao mẹ biết ? – Vương Tuấn Khải ngạc nhiên.

_Haha, này cũng dễ đoán. Vương Tuấn Khải ở nhà phải chăm sóc Nguyên Nguyên cho tốt, mẹ về sẽ mua quà cho hai đứa, không được chơi điện tử muộn, nhớ dọn dẹp nhà cửa nữa đó…

Đến lúc Vương Tuấn Khải nghe xong mama căn dặn đủ thứ, gác điện thoại đi vào phòng ngủ thì thấy Nguyên Nguyên đã ngáy khò khò từ lúc nào rồi. Nhìn nhìn khóe miệng hơi cong lên của cậu nhóc, Vương Tuấn Khải rất muốn cúi xuống hôn hôn một chút. Mà cậu cúi xuống thật. Có điều…Nguyên Nguyên rốt cuộc em ăn quá nhiều sủi cảo hay đánh răng không kỹ mà vẫn còn thoang thoảng mùi tỏi vậy.

Vương Tuấn Khải mặt đen rồi, cậu mất sức chín trâu hai hổ mới tha được Nguyên Nguyên vừa bị đánh thức, vẫn đang ngái ngủ vào phòng tắm đánh răng lại. Đến lúc Vương Tuấn Khải đánh răng xong trở về giường, Nguyên Nguyên cũng lại ngủ say rồi. Lần này cúi xuống, khẽ hôn lên khóe miệng của nhóc con kia, thì thầm « Ngủ ngon ».

Tắt đèn, hết ngày thứ ba.

__________________________________________________________

(1) cái này ở trong mấy show phỏng vấn của TFboys, cái đoạn mà Nguyên nói :

“A! Vương Tuấn Khải anh hảo soái” ấy

link nè https://www.youtube.com/watch?v=XvFnzhZNS20

(2) Bánh bao khoai môn

(3) QQ phi xe, à nó kiểu như đua phi thuyền, tên chính xác là QQ speed, tham khảo tại đây nhé

https://www.youtube.com/watch?v=tdjmpWBiOwI

(4) Liên minh huyền thoại, cái này chắc nhiều người biết, trò LOL, game online đó. Hồi đó mình thử chơi một lần, nhưng sau bận nên thôi. Cũng không biết nhiều lắm, mọi người chịu khó search 😀

(5) PVP, thuật ngữ game, cái này đọc nhiều võng du chắc là đều biết.

PVP, Person to person, tức là người chơi với người chơi. Đây là hình thức thi đấu giữa 2 cá nhân với nhau trong game.

13 thoughts on “[7days] Chương 3

  1. “Được rồi, cho em luyện “tệp” thêm đó, lúc khác đua lại xem” –> chỉ có cái này thôi hay sao ấy ạ.
    Ps: Em lại nhớ đến cảnh nam thần Trương nhà em làm sủi cảo chiên, và thế là sau đó ít vốt nhất phải đi say bột rồi a ! Klq nhưng em thích ăn món này lắm đó ;__;
    Ps2: Mấy cảnh liên quan đến tỏi, ôi thật là … mà! =]] Được cái cuối ngày được 1 nụ hôn, cầu cảnh lãng mạn nhiều hơn a \(^0^)/ Ăn giấm chua đi thôi ~

  2. Hôm nay tâm trạng có chút không ổn a, nên mới tìm vào đây xem đã ra chap mới chưa. Đọc xong thấy thoải mái quá:<<<< cảm ơn ss *chùi nước mắt*
    Dễ thương lắm a~ ss cố lên nhe~<3

  3. Chu choe, chap này đáng yêu quá ạ (ღ˘⌣˘ღ) Cơ mà sao nhất định phải là bánh bao khoai môn vậy ạ?
    Klq nhưng 3 chap đầu của ss đều có đồ ăn, làm em thèm muốn chết o(>﹏<)o

Trả lời [Khải Nguyên Fanfic] Bảy ngày | Gió Độc Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s