[7days] Chương 2


Tám nhảm một tý: Không hiểu sao khi viết fic Khải Nguyên này, tâm trạng của mình rất là high, bắt tay viết một lèo luôn. Mỗi một chap đều là những mẩu chuyện nhỏ nhỏ thôi, không liên quan nhau nhiều lắm. YY là chính mà, hình như mình YY nhiều quá rồi :))

[Fan fic Khải Nguyên] [7days]

Chương 2 

Vương Tuấn Khải vẫn đang chìm trong một giấc mơ đẹp. Trong mơ, Nguyên Tử biến thành một con thỏ con béo ú đang không ngừng nhảy loi choi về phía cậu. Thật là một giấc mơ kỳ quặc. Trời hẵng còn sớm, những tia nắng mỏng manh khe khẽ hắt qua cửa sổ, lẻn vào trong phòng, ngắm nhìn hai bạn nhỏ đang ngủ say.

Đột nhiên, có tiếng cửa sổ được kéo lên roẹt roẹt. Một ngọn gió mang theo không khí trong lành và cả chút hơi lạnh của buổi sớm ùa vào trong phòng. Vương Tuấn Khải khẽ cau mày, chui sâu vào chăn hơn nhưng vẫn chưa tỉnh khỏi giấc mơ.

Nguyên Nguyên hít thở khí trời một lúc, vẫn không thấy phía sau có động tĩnh gì. Quay lại chỉ thấy Vương Tuấn Khải đã chui cả đầu vào trong chăn, chỉ hở chỏm tóc ra bên ngoài. Tính trẻ con lại nổi lên, cậu nhóc tiến tới, sau đó khe khẽ nhấc chăn lên rồi…luồn tay vào cổ áo Vương Tuấn Khải.

Bởi vì buổi sáng hơi lạnh, Vương Nguyên lại vừa đáng răng rửa mặt xong nên tay cậu nhóc rất lạnh. Vương Tuấn Khải đang ở trong chăn ấm áp với mộng đẹp. Đột nhiên bị một bàn tay lạnh ngắt chạm vào người, cậu rùng mình, khẽ rên một tiếng rồi vùng dậy. Chỉ thấy Nguyên ngu ngốc nhà cậu đang ôm bụng cười ra tiếng.

Vương Tuấn Khải tức giận, phi thường tức giận. Ôn nhu cỡ nào đi nữa, nhưng đang ngủ ngon mà bị dựng dậy theo cách này cũng rất bực mình nha. Vương Tuấn Khải ra khỏi chăn, tiến tới, sau đó dùng sức cốc đầu Nguyên Nguyên một cái.

_Ai da! – Nguyên Nguyên bưng đầu, kêu thảm một tiếng rồi trừng mắt nhìn Vương Tuấn Khải.

_Vương tiểu trư, em làm gì vậy hả. Sáng sớm bày trò này vui lắm sao? – Vương Tuấn Khải không hề yếu thế, chống nạnh quát.

Nguyên Nguyên vẫn trừng Vương Tuấn Khải không nói gì, sau đó ánh mắt từ tức giận biến thành ủy khuất. Cậu nhóc bĩu bĩu môi, nói “Ai bảo anh ngủ say như chết, kêu thế nào cũng không dậy. Phải dậy tập thể dục buổi sáng chứ”.

_Kêu không dậy cũng không được làm như vậy, thiếu gì cách đánh thức anh chứ. – Vương Tuấn Khải vẫn chưa hết giận –  còn nữa, anh không thích tập thể dục buổi sáng. Em rảnh như vậy thì đi một mình đi.

_Vương Tuấn Khải, anh quá đáng rồi nha – Vương Nguyên cũng bắt đầu xù lông – chỉ có mỗi việc bé tý mà anh cáu ầm lên thế à? Còn nói cái gì mà không thích tập thể dục buổi sáng. Anh xem bụng anh bèo nhèo thế kia, sắp phình ra rồi kìa. Là em quan tâm mới gọi anh dậy được không…

Nguyên Nguyên càng nói, giọng càng cao, pha thêm chút giọng mũi giống như sắp khóc. Ánh mắt cậu nhóc cũng đầy ai oán nhìn Vương Tuấn Khải. Nhìn đến lòng Vương Tuấn Khải vốn đang sôi lên cũng nhũn ra. Vương Tuấn Khải vỗ vỗ đầu, chớp chớp mắt cho tỉnh hẳn, cậu thở dài rồi nói.

_Được rồi, là anh sai. Em đợi chút đi, anh đi đánh răng rửa mặt xong, chúng ta cùng đi tập thể dục buổi sáng.

.

.

.

Cuối cùng, Nguyên Nguyên và Vương Tuấn Khải cũng ra đến công viên để tập thể dục buổi sáng. Nguyên Tử vẫn còn dỗi, suốt đường đi không thèm nhìn Vương Tuấn Khải cái nào. Vương Tuấn Khải rốt cuộc không chịu được nữa, đành phải quay sang dỗ:

_Nguyên Tử, anh nhận sai rồi mà, đừng dỗi nữa. Lát cho em đi ăn tiramisu (1) được không. Tiệm bánh ngọt gần nhà anh mới có vị trà xanh rất ngon đó. – Nguyên Nguyên bĩu bĩu môi không thèm nói gì.

_Nếu đến sớm, mua hai phần còn được khuyến mại một ly matcha latte nữa – Nguyên Nguyên động lòng rồi, không bĩu môi nữa.

_Chúng ta mua hai phần đều cho em hết được không?

_Được, vậy lát nữa anh phải giữ lời, mua hai phần rồi cả khuyến mại, tất cả đều phải cho em. – heo con tham ăn lại trúng kế rồi.

Sau đó, hai người bàn bạc, lát tập thể dục xong trên đường đi mua đồ ăn sáng sẽ ghé qua tiệm bánh ngọt mua tiramisu trà xanh. Vì Nguyên Nguyên ăn bánh ngọt lúc đói rất dễ bị đau bụng nên phải ăn sáng trước, sau đó mới ăn hết cả phần tiramisu của Vương Tuấn Khải được.

.

.

.

Mua đồ ăn xong rồi về nhà, Nguyên Nguyên rất thỏa mãn cầm trong tay túi bánh ngọt, cả phần khuyến mại được đóng gói mang về nữa. Trên đường đi cứ líu ríu không ngừng bên cạnh Vương Tuấn Khải.

_Vương Tuấn Khải, vậy chút nữa chúng ta làm gì ? Chỉ ở nhà cả ngày với anh thì chán chết. – Vương Nguyên nói mà không biết ngượng, chẳng biết ai là người chạy đến nhà người ta.

_Lát chúng ta đi siêu thị, sau đó còn phải về dọn nhà – Vương Tuấn Khải đáp.

_Đi siêu thị – Hai mắt Nguyên Nguyên sáng lên, cũng chẳng thèm nghe nửa câu sau của Vương Tuấn Khải – đi mua gì thế?

_Mua chút đồ ăn, nước uống, rồi còn cả giấy vệ sinh, vài thứ linh tinh nữa. Mẹ anh trước khi đi du lịch còn dán hẳn một tờ những thứ cần mua lên tủ lạnh. Mẹ cũng chẳng đi mua luôn dùm cho, đi du lịch là quên hết con cái ở nhà. – Vương Tuấn Khải lẩm bẩm.

Hai bạn nhỏ ăn sáng xong, bèn thay đồ chuẩn bị đi siêu thị. Vương Tuấn Khải nhường Nguyên Nguyên thay đồ trước. Lúc cậu bước từ phòng tắm ra liền nhìn thấy một người đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai sùm sụp, còn có một cái kính râm rất to đang ngồi trong phòng khách nhà mình. Vương Tuấn Khải đỡ trán, tiểu ngu ngốc, lại gì nữa đây.

_Nguyên Tử, em đang làm gì đó. Sao lại ăn mặc kín mít thế kia?

_Thế nào? Rất khó nhận ra em đúng không? – Nguyên Nguyên đắc ý, nhướng mắt nhìn Vương Tuấn Khải – ở siêu thị rất đông người nha, muốn mua sắm thoải mái một chút thì phải cải trang.

Vương Tuấn Khải dở khóc dở cười, này là hận không thể cho mọi người đều biết “tôi là người nổi tiếng” chứ cải trang cái gì, không nhận ra cái gì.

_Nguyên Tử, em làm như vậy mọi người không nghĩ em là quái nhân cũng nghĩ em là tội phạm bị truy nã, đằng nào cũng không yên ổn được đâu. Còn nữa, chúng ta chỉ đi mua đồ dùng sinh hoạt thôi, ý em “mua sắm thoải mái một chút” là mua cái gì vậy?

_Vậy theo anh thì phải làm thế nào? – Nguyên Nguyên không trả lời mà hỏi ngược lại – cũng không thể để mọi người đều nhận ra được.

Vương Tuấn Khải tiến đến giật khẩu trang và cái kính râm to đùng trên mặt Vương Nguyên ra, “Đội mũ là được rồi, lát anh cho em mượn cái kính không độ của anh nữa là ok. Anh có hai cái, tẹo nữa anh cũng mang. Ngồi đây đợi anh chút rồi chúng ta đi”.

Nguyên Nguyên ngoan ngoãn ngồi đợi Vương Tuấn Khải. Rất nhanh sau đó Vương Tuấn Khải từ trong phòng đi ra. Trên mặt đeo một đôi kính gọng nhỏ, màu đen. Chút tóc mái vốn lòa xòa trước trán được vuốt ngược lên, hình như còn có gel tạo kiểu tóc bóng bóng. Nguyên Nguyên nhìn đến hai mắt mở to.

_Vương Tuấn Khải, anh đây là như thế nào vậy?

_Thế nào, có phải rất đẹp trai hay không? Em chẳng bảo để không ai nhận ra còn gì. Thay đổi một chút như vậy là được rồi. Kính của em đây, đeo vào đi. Chúng ta đi thôi.

Nguyên Nguyên vẫn chưa hết ngạc nhiên, ngơ ngác nhận lấy cái kính. Theo sau Vương Tuấn Khải ra cửa, thay giầy chuẩn bị đi siêu thị. Đến lúc ra khỏi nhà, cậu mới nhỏ giọng lẩm bẩm “Không phải đẹp trai mà là rất kỳ quái”.

.

.

.

Đến siêu thị, Vương Nguyên rất hưng phấn ngó đông ngó tây. Cậu nhóc quơ ngay một cái làn ở cửa siêu thị, rất hăm hở tiến vào mua sắm. Chạy nhanh đến mức Vương Tuấn Khải phải túm lại, chỉ chỉ cái xe đẩy. “Lấy cái này, em cất cái làn đi. Để anh đẩy xe đựng đồ là được rồi”.

Sau đó, hai người đi vào siêu thị. Đầu tiên là đến khu đồ dùng sinh hoạt, mẹ Vương Tuấn Khải trước khi đi du lịch có dặn mua giấy vệ sinh, bột giặt, nước xả, dầu ăn…linh tinh, đủ các thứ. Nguyên Nguyên rất hưng phấn cầm hết cái này đến cái khác bình luận cái này tốt, cái kia không tốt, rôm rả như mấy bà nội trợ.

_Sao em biết cái nào tốt cái nào không chứ? Em dùng qua rồi hả?

_Thì xem quảng cáo đó, ngày nào trên tivi cũng chiếu còn gì. Càng tốt thì càng được quảng cáo nhiều chứ sao.

_Em rốt cuộc xem bao nhiêu quảng cáo rồi, mấy cái đó em cũng tin hết hả? – Vương Tuấn Khải đỡ trán.

_Không có nha, chúng ta đóng phim rồi nên em cũng biết phần lớn là kịch bản nhưng cũng có cái dựa trên sự thật mà. Hơn nữa, ở nhà mẹ em cũng hay nhắc đến mấy cái nhãn hiệu này.

Vương Tuấn Khải yên lặng không nói gì, ai bảo phim ngắn với quảng cáo là giống nhau chứ. Vương tiểu trư ngu ngốc như vậy, nhỡ bị người lừa đem bán thì biết làm sao. Nhưng mà như vậy cũng rất dễ thương.

Sau khi mua xong đồ sinh hoạt, hai bạn nhỏ đến khu hấp dẫn nhất siêu thị (hấp dẫn nhất với Vương Nguyên), khu đồ ăn. Vương Tuấn Khải đang chọn một ít nước khoáng và nước ngọt. Trong đầu nghĩ nghĩ mua một ít mì trắng, có thể mua thêm trứng, mì ăn liền và bột mì nữa. Mấy món đơn giản mình cũng biết làm, nhỡ đâu có lúc Vương tiểu trư đói bụng trong nhà lại không có gì ăn được.

Mải nghĩ, đến lúc quay đầu lại thì đã không thấy bóng dáng Nguyên Nguyên đâu. Cậu nghĩ thầm, tiểu ngu ngốc lại chạy đâu mất rồi, thấy đồ ăn không phải hai mắt đều sáng lên sao. Đúng lúc Vương Tuấn Khải chuẩn bị rút điện thoại ra gọi cho Nguyên Nguyên thì đã thấy cậu nhóc xuất hiện. Trong tay ôm một đống lớn đồ ăn vặt thả vào trong xe đẩy. Nào là bánh nướng, snack, bánh quy, kẹo mút, kẹo hoa quả, đậu phộng, thạch dừa, bò khô…

Khóe miệng Vương Tuấn Khải run run: “Nguyên Tử, em mua nhiều đồ ăn vặt như vậy để làm gì. Không phải trong vali của em đã có một đống rồi sao? Ở nhà anh cũng vẫn còn nhiều mà”.

_Chút đồ ăn vặt đó, hai ngày là ăn hết rồi. Mấy khi đã đi siêu thị, phải mua để dành chứ. Mẹ em mà đi, không đời nào mua nhiều thứ em thích như vậy. Chỗ này mua hết đi, bao nhiều tiền em để dành cũng chỉ để mua đồ ăn vặt thôi đó.

Vương Tuấn Khải không lay chuyển được Vương Nguyên, cuối cùng đành phải để cậu nhóc hưng phấn đẩy một xe chất đầy đồ ăn vặt đi tính tiền. Tất nhiên là lúc tính tiền sẽ lén bỏ lại một ít, vài ngày mà ăn hết bằng này không sâu răng mới lạ. Vương Tuấn Khải quyết tâm rồi, một tuần này nhất định cậu sẽ bày thật nhiều trò để Nguyên Nguyên quên mất đám đồ ăn vặt thân yêu kia đi.

Hai bạn nhỏ giải quyết bữa trưa ở ngoài, rồi xách đồ vừa mua về nhà. Nguyên Nguyên nhìn đám đồ ăn đầy ắp trước mắt, khóe miệng cong lên, vui đến mức muốn ngắm mãi mà không chịu đi nghỉ trưa. Vương Tuấn Khải phải vất vả lắm mới lôi được Vương Nguyên đi nghỉ, chính mình thì đi cất đồ ăn.

Qua một giấc ngủ trưa ngắn, hai giờ chiều Vương Nguyên dụi dụi mắt tỉnh dậy. Đi ra phòng khách thì thấy Vương Tuấn Khải đã dậy rồi. Quanh hông quấn một chiếc tạp dề kẻ ca rô màu đỏ, đầu còn đeo khăn như người giúp việc, còn mang khẩu trang nữa. Phản ứng đầu tiên của Vương Nguyên là ngạc nhiên sau đó bắt đầu cười sặc sụa.

_Vương Tuấn Khải, anh đang cosplay người giúp việc à? – sau đó đưa ánh mắt đánh giá – ừm, bộ này anh mặc rất đẹp nha.

Vương Tuấn Khải nhìn bộ dạng đùa cợt của Nguyên Nguyên chẳng biết nói sao, cậu đưa tay cốc nhẹ vào đầu tiểu ngu ngốc một cái, rồi nói “Sáng nay không phải đã nói phải dọn nhà sao? Còn cười anh, em cũng có một bộ đấy, mau mặc vào đi dọn nhà thôi”.

_Dọn nhà? Sáng nay anh có nói hả? Ờ, hình như là có. Nhưng em là khách mà, sao phải dọn nhà cho anh chứ. Hứ. Em mới không…

Vương Nguyên chưa nói hết câu, đã bị Vương Tuấn Khải nhanh chóng đeo khẩu trang sau đó tròng tạp dề vào. Còn không quên nhét vào tay cậu một cái khăn giống cái trên đầu hắn. Vương Tuấn Khải mặc tạp dề kẻ caro đỏ, còn của Nguyên Nguyên lại là tạp dề hình gấu poo rất dễ thương. Nhìn Vương Nguyên từ trên xuống dưới, Vương Tuấn Khải gật gật đầu, trong bụng nghĩ thầm “cũng không tệ”.

_Anh cũng không muốn dọn đâu. Nhưng mà hai ngày nay chưa quét nhà, chưa đổ rác. Đợt ôn thi vừa rồi sách vở của anh cũng loạn hết cả lên, phải sắp xếp gọn gàng lại nữa. Cả phòng khách cũng phải dọn cho em ngủ chứ. Một mình anh làm không xuể nổi.

Vương Nguyên bĩu bĩu môi nhìn Vương Tuấn Khải không nói gì, nhưng rồi vẫn buộc cái khăn trong tay lên đầu. Vương Tuấn Khải vui vẻ, kéo tay Vương Nguyên bắt đầu công cuộc dọn nhà.

Vương Tuấn Khải rất thích sạch sẽ, thực ra việc dọn nhà kể ra nhiều như vậy, nhưng bình thường nhà cậu cũng rất gọn gàng ngăn nắp rồi, thế nên công việc cũng không có bao nhiêu. Chỉ có điều, Vương Tuấn Khải không vừa ý nên thành ra quét dọn từng ngõ ngách đến không còn một hạt bụi mới thôi.

Vương Nguyên đi theo dọn thực ra cũng chẳng vất vả gì bởi Vương Tuấn Khải đều đã làm gần hết rồi. Cậu nghĩ mặc cái tạp dề lên người cũng chỉ để cho đẹp thôi, bụi cũng chẳng bám được vào người. Rất nhàn nhã như vậy nhưng trong bụng Vương Nguyễn vẫn rủa thầm Vương Tuấn Khải “Cục cưng xử nữ, quỷ sạch sẽ’.

Dọn nhà xong, trời cũng đã gần tối. Hai bạn nhỏ lại dắt cún con đi dạo ở công viên. Thuận tiện xử lý cơm tối bên ngoài. Đằng nào thì cũng chẳng ai biết nấu ăn.

Tối về nhà, tắm rửa xem tivi. Nguyên Nguyên muốn chơi điện tử, nhưng mà máy tính của Vương Tuấn Khải đem đi bảo hành rồi, mai mới lấy được, thế nên hai bạn nhỏ đành ngồi xem tivi. Trên tivi đang chiếu lại chương trình “Baba, mình đi đâu thế” (2). Vương Tuấn Khải rất thích chương trình này, đợt trước bận học hành rồi tập luyện chẳng xem được bao nhiêu, thế nên tất nhiên bây giờ phải tranh thủ xem lại. Nguyên Nguyên cầm theo bịch snack cũng ngồi cạnh chăm chú xem. Hai bạn nhỏ vừa xem vừa nói chuyện rôm rả, chủ yếu vẫn là Nguyên Nguyên nói.

_Vương Tuấn Khải, anh thích cặp bố con nào nhất vậy?

_Cặp nào anh cũng thích, nhưng chắc là thích Trương Lượng, Thiên Thiên nhất. Bữa trước phỏng vấn, hình như em cũng bảo thích Trương Lượng nhất phải không?

_Tất nhiên rồi, vừa ra được phòng khách, vừa vào được phòng bếp. Chàng trai tốt như vậy, ai mà chẳng thích. Nếu em mà là con gái nhất định sẽ yêu chú ấy.

_Câu này có vẻ giống mấy câu thoại của Nhị Văn, nhưng người ta ngay cả con cũng có rồi đấy, yêu đương gì chứ.

_Thì đã bảo nếu mà. Trương Lượng thực sự rất đáng để yêu thích nha. Đẹp trai, cao ráo, phong độ, khí chất ngời ngời, sự nghiệp thành đạt, còn biết nấu ăn. – Vương Nguyên bắt đầu mơ màng.

_Vậy là em thích mẫu người phong độ, khí chất, còn biết nấu ăn?

_Đúng, đúng, đúng! – Vương Nguyên rất đương nhiên gật gật đầu.

Vương Tuấn Khải cũng gật gật đầu, không nói gì nữa, trong lòng thì nghĩ “có lẽ, sau này có thời gian phải học nấu ăn thôi”. Cậu tự thấy mình đủ phong độ, đủ khí chất rồi, chỉ còn thiếu nấu ăn nữa thôi.

Ngồi xem thêm một lúc, Nguyên Nguyên miệng vẫn chóp chép nhai snack quay sang nói với Vương Tuấn Khải:

_Vương Tuấn Khải, anh xem kìa Trương Lượng nấu ăn ngon như thế mà sao lại thua nhỉ. Món sủi cảo của Lâm Chí Dĩnh rõ ràng là lần đầu tiên làm mà ai cũng khen ngon.

_Thì bánh nhân thịt Trương Lượng cũng làm lần đầu tiên mà, sủi cảo thì quá quen thuộc rồi ai mà chẳng thích. – Vương Tuấn Khải cho ý kiến.

_Nhìn cách làm đơn giản vậy mà cũng được, tự nhiên em cũng muốn ăn sủi cảo. Hay là ngày mai tụi mình làm sủi cảo nhé, trông rất đơn giản mà.

_Em làm liệu có ăn được không đó? – Vương Tuấn Khải cười cười.

_Lâm Chí Dĩnh lần đầu tiên làm còn được nhiều người thích như vậy, em rất thông minh tất nhiên là làm cũng ngon rồi. – Nguyên Nguyên đắc ý giễu võ giương oai với Vương Tuấn Khải, còn không quên cắn snack một tiếng giòn tan rõ to.

_Ừ, cũng được, hôm nay anh có mua bột mì….cả thuốc xổ nữa không sợ đau bụng – Vương Tuấn Khải không lúc nào quên chọc ghẹo Vương Nguyên.

_Anh còn cười – Nguyên Tử hôm nay cả ngày rất ngoan ngoãn, cuối cùng cũng xù lông rồi.

Tóm lại, cũng đến lúc đi ngủ. Đáng ra hôm nay đã dọn dẹp phòng cho khách rồi, Nguyên Nguyên phải sang phòng đó ngủ. Nhưng Vương Tuấn Khải lấy lý do chăn gối bên ấy mẹ cất đã lâu chưa phơi phóng, mùi ẩm mốc khó chịu lắm thành công kéo Nguyên Nguyên về phòng mình.

Hôm nay, cả một ngày ở ngoài rồi lại dọn dẹp, hai bạn nhỏ đều mệt chết đi được. Vương Tuấn Khải rất muốn ngủ sau để lén hôn chúc Nguyên Nguyên ngủ ngon. Nhưng đặt lưng xuống giường là đã không mở mắt được rồi.

Tắt đèn, hết ngày thứ hai.

___________________________________________

(1) Tiramisu trà xanh

matcha latte

Ờ, về cơ bản thì mình khá là thích matcha :))

(2) Bố ơi mình đi đâu thế: Một show truyền hình thực tế rất nổi tiếng ở Trung Quốc. Còn có bản điện ảnh, nghe nói là phim 2D lãi to nhất lịch sử điện ảnh Trung Quốc.

Mình cũng rất thích show này, hihi. Tập mà Lâm Chí Dĩnh làm sủi cảo, Trương lượng làm bánh nhân thịt là tập 2. Link đây nè:

https://www.youtube.com/watch?v=6hZOELS1lmk

Về cá nhân mình cũng thích Trương Lượng và Thiên Thiên nhất, bố con gì đâu cả hai đều đáng iêu ❤ , bonus quả ảnh ngoài chương trình :))

Các bé đều moe chết người, bố con nhà Lâm Chí Dĩnh còn toàn mặc đồ đôi. Sau này có con nhất định cho nó mặc đồ đôi với bố :))

10 thoughts on “[7days] Chương 2

  1. em cũng thíc Matcha lắm nè ss aa~!! Nãy đọc khúc 2 chẻ đi tập thể dục rồi mua bánh tiramisu & matcha latte là tự nhiên lên cơn thèm!!! á á ss thiệc là biết giết reader mà chỉ cần vài dòng chữ và 2 tấm ảnh a!!!
    Clq mà chap này pink pink quá đi!!! Ủa mà sủi cảo làm chưa mà 2 đứa đi ngủ hết thế!!??? >.<

    • sang hôm sau, tức là chương 3 làm sủi cảo đó em :)))
      fanfic này sẽ viết về 7 ngày hai bé ở chung từ lúc tỉnh dậy đến lúc tắt đèn :)))
      thanks em đã ủng hộ nha 😀

  2. Cái cmt hôm qua là có cả đề cập đến việc em thích cha con Trương Lượng đó ╥﹏╥
    Ps: Vì cái cmt này mà em tranh thủ đọc hết cả 2 chương, extra đợi ngày mai đọc tiếp ^^, thực sự rất dễ thương nha! Tiểu Nguyên Tử >.<
    Ps2: Chú Dĩnh được nhiều vốt nhất là vì chú ấy đẹp hơn nam thần nhà em ╥﹏╥

    • Ờ :))) cũng đúng hehe. Xem tập một thực ra ngoài thạch đầu thì chưa thích bé nào. Càng xem tập sau thì thấy thích các bé, càng xem càng thích Trương Lượng :))
      ss đã xem hết mấy cái show Happy Cam có cha con nam thần rồi.
      Sau này mà TFboys cũng tham gia cái Happy Cam thì hay :))
      Thanks em nha 😀

  3. bon chen em là em thích Kimi và bả-bí nhứt à? Sao tụi nhỏ lại ném đá món sủi cảo bả-bí vất vả làm ra như vậy, vừa phải nhóm bếp củi vừa phải trông Kimi nữa mà
    Truyện đúng là để YY mà, em vô cùng thắc mắc mùa hè ở Trùng Khánh còn có thể đắp chăn bông

Emo: (눈_눈)(۶•౪•)۶ Σ( ° △ °|||) _ (:з “∠ )_ (ღ˘⌣˘ღ) 凸 (¬‿¬)凸 ~(▔▽▔~) ≧▽≦ ≧◡≦ (≧o≦) (✖╭╮✖) ⋋_⋌ \("▔□▔)/ (╬ ̄皿 ̄)凸 ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ 囧 ╮(╯▽╰)╭ {◕ ◡ ◕} ◃┆◉◡◉┆▷ (▰˘◡˘▰) q(❂‿❂)p ( ̄-ƪ ̄) ( ̄ー ̄)(╯‵□′)╯(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜(¯¯3¯¯) ╯︿╰ 〒_〒 o(>﹏<)o ≡( ¯﹏¯¯)≡ ¯¯□¯¯|| (¬_¬) ❀‿❀ (~_~メ)(╰_╯) (⊙︿⊙) (\ʘ ᴥ ʘ/)| ℒℴѵℯ❤| Lᵒᵛᵉᵧₒᵤ♥| ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫ ಥ_ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s